Jul 4, 2009

Tóm tắt chapter 86

Ango và Ryo đi về phía vách đá và nhìn thấy con thuyền và biển.

Chiếc thuyền buồm đang nghiêng với hình dáng giống như đang được bao quanh bởi đá. Trông nó có vẻ như bị mắc cạn. Thế nhưng nó không có vẻ giống như thuyền của người ngày xưa.

"Chắc có ai đó đã dùng con thuyền này...có nên đến gần không?"

Ango định đến gần, nhưng Ryo đã cản lại.

"Không...nó có thể là một cái bẫy"

"Bẫy? Bẫy gì? Của ai?"

"Trong bài kiểm tra cuối cùng đó, tao đã gặp một cái gì đó u ám trong con tàu như thế"

Ango và Ryo vừa quan sát con tàu từ một khoảng cách vừa quan sát tình hình xung quanh một cách thận trọng.

Trên biển có rất nhiều những mỏm đá to nhỏ khác nhau, sóng đánh cũng rất mạnh, tạo nên một địa hình phức tạp. Cũng có nhiều vách đá và khe núi, nhưng những mỏm đá và khoảng trống giữa chúng đã tạo nên những đường đi với những bề rộng khác nhau.

Nhờ đó mà Ango và Ryo có thể vừa giấu mình vừa quan sát tình hình từ những độ cao và góc độ khác nhau.

2 người nhìn thấy một mỏm đá hình cung giống như một cây cầu tự nhiên. Phía dưới mỏm đá hình cây cầu đó không có sông cũng chẳng có nước, chỉ toàn cỏ dại mọc lên.

Đó là loại cây to, cành của nó cũng rất lớn, nhưng nó đã héo và chẳng có lá cũng chẳng có quả nào.

Ango và Ryo nhìn thấy 2 bóng người ở phía mỏm đá đó.

Đó là một người cao gầy, tóc dài và một cô gái tóc cắt ngắn quá vai. Họ buộc một lượng lớn một thứ gì đó giống như wara (tớ ko biết cái này là cái gì, chắc là một loại quả gì đó ) bên hông, và di chuyển có vẻ khả nghi. Đôi lúc họ cũng nói to nhưng vì cự li quá xa nên Ango và Ryo không thể nghe được họ nói gì.

Ango và Ryo không thể lý giải được hành động của 2 người đó. Nên mối nghi ngờ về 2 người đó càng tăng thêm.

"Chính xác, có lẽ đó là một cái bẫy"

"Aa"

Ango và Ryo cảnh giác cao độ, và để không bị 2 người kia phát hiện, họ đã di chuyển ra một khoảng cách xa hơn.

2 bóng người đó là 2 người của Hạ B. Đó là Semimaru và Natsu. 2 người đang luyện một vở hài kịch cho lễ hội sắp tới họ tổ chức (có tên lễ hội nhưng tớ ko thể dịch được nó là cái lễ hội gì nữa ). Semimaru vừa nhảy điệu hula (một điệu nhảy của các cô gái Hawai), vừa tấn công. Còn Natsu thì vừa tỏ vẻ tức giận, vừa chống lại Semimaru, đồng thời trình diễn một cách nhiệt tình.

Đương nhiên, có nằm mơ, họ cũng không thể nghĩ được họ đang bị người khác quan sát.

"Ở đằng kia có lẽ cũng có người"

Ango nhìn thấy những bóng người khác.

Người con trai có vẻ như cùng tuổi với Ango đang chú tâm nghiền nát cái gì đó. Ango đoán là đang chế thức ăn hay một thứ gì đó.

Ango và Ryo đang quan sát người đó thì bỗng đằng sau lưng có tiếng kêu lạ của ai đó.

"Á aaaaaaaaaaaa"

2 người ngay lập tức quan sát phía phát ra tiếng kêu đó. Ở đằng đó có một vách đá nghiêng, và chủ nhân của tiếng kêu đó đang leo trên một thứ như tấm ván và trượt xuống vách đá.

Đó là một cô gái cùng tuổi với họ. Người đó có tóc bồng và buộc thành 2 túm tóc 2 bên, mặc áo phông và quần jean.

Người đó cầm tấm ván lên, và lại bắt đầu leo lên vách đá. Cô vượt qua chỗ nấp của Ango và Ryo, và leo lên ngồi trên tấm ván đang ở vị trí cao hơn.

"Aaaaaaaaaaaaaaaaa" người đó lại kêu lên lần nữa và lại trượt từ trên xuống.

Ango và Ryo bất giác nhìn nhau. Họ không thể hiểu được là họ đang nhìn thấy cái gì nữa.

Mặt trời đã lên cao. 2 người vừa tiếp tục quan sát, vừa ăn trưa. Họ không thể dùng lửa ở chỗ nấp này được, 2 người ăn mà chẳng cảm nhận được mình ăn gì nữa.

Người con trai lúc nãy nghiền thức ăn bây giờ lại tiếp tục công việc đó.

Ango và Ryo chuyển lên chỗ nấp ở vị trí cao hơn, vừa có thể nhìn được hướng khác, vừa có thể nhìn thấy biển.

Một lúc sau, 2 người phát hiện ra có người khác trên biển.

Là 2 bóng người lớn và bé. Bóng người nhỏ trông có vẻ giống như một đứa trẻ. Tóc dài. Người kia thì đang chuyển động với bộ ngực thật lớn. Đó là một người phụ nữ to cao.

"Ango...đó là cái bẫy giành cho mày đấy"

"Ryo, tao không định đánh lén phụ nữ đâu"

"Bình thường thôi, tao hiểu rồi"

Còn 1 người nữa. Họ nhìn thấy người đó dưới biển trồi lên. Đó lại là một người cùng tuổi với họ.

3 người đó có vẻ như đã thu hoạch được vài thứ từ dưới biển.

"1,2,3...7 người. Đó có vẻ là một đội khác nữa"

Ánh mắt của Ryo trở nên sắc hơn. Đội B mà họ không được cho biết quả thật là có tồn tại.

"Làm thế nào bây giờ? Có lẽ là không nên cướp thuyền. Có thể bọn chúng còn có súng."

"Nếu mà đối đầu với chúng ta mà có tổ chức thì chắc chắn là những người đồng hành ở thế giới này rồi"

Sự căng thẳng của Ryo lây sang cả Ango.

"Chúng ta nên quan sát thêm một lúc nữa. Để có thể biết xem mức độ của họ như thế nào. Hỏi thăm bây giờ là quá nguy hiểm."

3 người từ dưới biển lên đang nói chuyện gì đó với nhau.

Họ đang nói gì? Về việc quản lý? Hay về công việc?

Ở chỗ nấp của 2 người thì không thể nghe được câu chuyện của 3 người bọn họ.

3 người đó là Botan, Hotaru và Arashi. 3 người cũng đang nói về việc sẽ làm gì trong lễ hội. Ango và Ryo đương nhiên không biết được họ đang nói gì với nhau cả.

Hướng tầm nhìn sang phía khác, 2 người thấy anh chàng đang đục đẽo, nghiền cái gì đó vẫn đang tiếp tục công việc của mình. Cùng một tư thế, cùng một công việc. Mất bao nhiêu thời gian cho công việc đó. Công việc đó còn kéo dài đến bao giờ mới xong?

Trong khi Ango và Ryo vẫn đang quan sát anh ta, thì ở phía trên đầu, vẫn có tiếng kêu của cô gái trượt từ trên vách núi vang xuống.

"Aaaaaaaaaaaaa"

Tấm ván đó bắt đầu trượt về phía chỗ nấp của Ango và Ryo.

Ngay lập tức, Ango đưa cánh tay trái ra. Ango chụp lấy cánh tay của người đó.

Ryo cũng ngay lập tức chụp lấy cổ của cô bé để bảo vệ cho cái đầu của cô.

Tấm ván trượt thì cứ tiếp tục rơi và rơi xuống chỗ ẩn nấp của Ango và Ryo.

"A...cám ơn. Tôi rất xin lỗi"

Matsuri quay mặt về phía 2 người đã giúp mình và cảm ơn.

Và như thế, Ango và Ryo đã gặp Matsuri của Hạ B.

"Aaaa! không thể nào tưởng tượng được! hoàng tử đã cứu mình!"

Matsuri bỗng chốc quên mất Ango và Ryo, cô chạy về phía Chimaki.

Ở phía sau lưng Matsuri, Ryo đang lườm Ango.

"Này, quan sát từ xa cái kiểu gì đấy hả? Bị phát hiện ra rồi, hay nhỉ?"

"Thì...cũng không còn cách nào khác..."

Ango và Ryo được Matsuri dẫn đi đến chỗ Chimaki. Ango được dịp giải đáp những thắc mắc lúc trước.

"Anh, đang làm cái gì thế?"

"Cái này ấy hả? Là một loại côn trùng giống như kaigaramushi (không biết con này là con gì nữa ). Nếu đập vỡ chúng ra thì có thể lấy được màu đỏ."

"Nó nhuộm được vải nữa à?"

"à...cũng có thể. Vì tôi cũng không phải là chuyên gia, nên không rõ, tôi chỉ định vẽ tranh thôi..."

Để ghi lại à, hay để truyền đạt lại, Ango hỏi như thế, nhưng cũng chỉ nhận được câu trả lời "vì tôi muốn vẽ" mà thôi.

Matsuri thì không quan tâm đến chuyện đó, mà gọi "đến đây tôi sẽ giới thiệu các anh với mọi người"

Ango và Ryo chưa biết gì về những người này, nên trong thâm tâm vẫn có chút gì đó lưỡng lự. 2 người trao đổi với nhau một cách căng thẳng.

"Cứ thử đến đó thế nào, nhưng đừng nói quá nhiều về mình...có thể nó sẽ bất lợi cho chúng ta đó"

Ryo nhìn Ango.

"A, tao sẽ không làm điều gì ngu ngốc lần thứ 2 đâu"

Vết thương của Ango vữa chưa lành. Chỉ cần nhầm lẫn một chút trong phán đoán thôi cũng gây ra tai hoạ rồi.

Ango tự nói với mình như thế.

"Đừng để những người đó đứng đằng sau lưng mình đấy"

Ango nói với Ryo.

Ango và Ryo được Matsuri dẫn về phía bờ biển. Ở đó có 3 người mà họ vừa quan sát trên biển, đồng thời cũng có cả 2 người mà lúc trước có những hành động cực kì đáng nghi ở đó.

Ango và Ryo trở thành mục tiêu của mọi người.

"Nhìn này, nhìn này, Nacchan! Cuối cùng thì người đàn ông đích thực cũng xuất hiện rồi"

"Cuối cùng cái gì chứ, Matsuri, ở đây có cả tao và cả Arashi nữa mà"

Trong lúc ồn ào đó, người phụ nữ có bộ ngực lớn bước lên trước. Cô vẫn đang quấn quanh người bằng một tấm vải lớn.

"Thật đáng ngạc nhiên...các cậu là ai thế? Chúng tôi là nhóm Hạ B"

"...Hạ"

Ango chỉ trả lời như thế. Sau một thoáng im lặng, Hạ B nhốn nháo cả lên.

"Anh nói gì cơ, Hạ A à? Thật chứ? Cuối cùng cũng xuất hiện rồi!"

Trong đám hỗn loạn đó, Botan vẫn bình tĩnh, vừa cười vừa nói

"Tôi đã nghe về đội có tổ chức nhất này. Bây giờ mới được gặp, thật hân hạnh. chỉ có 2 người thôi à? Còn các thành viên khác đâu?"

Ango và Ryo nhìn nhau.

"Bị lạc"

Ango vẫn trả lời rất ngắn gọn. Còn Ryo thì vẫn không nói gì.

Trong lúc Matsuri thì vẫn đang cố gắng nói về bản thân mình, còn Botan thì gợi ý sẽ đi tìm những thành viên đi lạc của đội, thì Hotaru lên tiếng nói với mọi người.

"...mọi người...chậm lại một chút đi..."

Câu chuyện bị gián đoạn lại một lúc, mọi người bắt đầu sửa soạn lại. Người thì tập hợp hết những đồ đạc lại, người thì bắt đầu cởi quần áo. Arashi nói với Ango.

"Chỗ đó bị ướt đấy, anh nên đứng lui xuống dưới này thì tốt hơn. Mà anh cũng bị thương à."

Ango không hiểu lời cảnh báo "bị ướt".

"Bị ướt...là sóng à? nếu nói thế thì các người lấy nước thế nào. Ở vùng này tôi không thấy có sông, cũng không tìm được nước."

Ango vẫn tiếp tục thắc mắc. Nhưng Hotaru đã nói.

"Đến rồi! 3,2,1..."

Đột nhiên, một cột nước lớn ở mặt đất phía gần biển phun lên.

Nước bắt đầu chảy đầy vào những vật chứa đã để từ trước. Đứng trong làn nước vừa phun lên, các thành viên của Hạ B có người thì mặc quần áo, có người thì không mặc.

"Nước này..."

"...nước mát thế này...hiếm thật..."

Ango và Ryo đứng yên với vẻ ngạc nhiên tột độ.

Trong làn nước, Hạ B vừa tự giới thiệu, vừa giải thích sự việc.

Nước này 1 ngày có 5 lần, mỗi lần kéo dài khoảng 1 tiếng đồng hồ. Phát hiện ra điều này, để tiếp cận với nó, Hạ B đã cho thuyền mắc cạn. Hạ B còn 1 người nữa, nhưng người đó hay hoạt động một mình nên bây giờ cũng không có mặt ở đây.

"2 người có gặp người khác không? Có gặp các đội khác không?"

Arashi hỏi. Natsu biết Arashi muốn hỏi gì. Arashi muốn biết tin tức về Hana.

Ango và Ryo nhìn nhau. Và Ango trả lời.

"Không, chúng tôi không gặp ai cả"

[Người dịch: Edward]

Bầu không khí của ngôi làng không có Hana, Ryo và Ango thật tù túng. Vì đã tìm được sông, nên việc đào giếng tạm ngừng lại.

Aramaki tìm được đôi giầy. Đó là thứ còn sót lại duy nhất của Hana.

Lúc đi vào hang, Hana đã để lại đôi giầy đi bình thường và đeo giầy leo núi.

Ran và Nijiko thì đang thảo luận về phương pháp để dẫn nước về làng.

Aramaki đứng ở bờ sông mà lần cuối cùng nhìn thấy Hana.

"Tôi đi lấy nước, nên đi theo sau anh thôi, nhưng anh đừng có nhảy xuống sông đấy"

Aramaki trả lời Ayu

"Tôi sẽ không làm thế đâu"

Aramaki lấy từ trong túi ra chiếc khăn tay đã bị rách, và ném xuống sông. Chiếc khăn tay bị xoáy nước đã cuốn Hana đi nuốt gọn

"Tôi đang nghĩ không biết Hana bị cuốn đến đâu...nếu có thể thì mấy con chó có thể tìm thấy..."

Ayu hiểu ra ý định của Aramaki. Aramaki vẫn tin rằng Hana vẫn còn sống và đang ở đâu đó.

"Tôi nghe nói là anh định rời khỏi đây, để đi tìm Hana à?"

"Vì Hana vẫn còn đôi giày để lại, nên đàn chó sẽ nhớ được mùi của cô ấy, tôi định sẽ đi tìm Hana. Đồng thời sẽ đi tìm luôn các thành viên khác của đội mùa Xuân."

"Nếu tìm được thì tốt. Nước sông lạnh thế này có lẽ lại là điều may mắn" (không hiểu câu này lắm )

Aramaki bước về phía Ayu, giúp cô lấy nước.

"Ayu, lúc Hana bị Ango tấn công, cô đã giúp cô ấy, tôi thành thật cảm ơn.."

"Chỉ là tình cờ thôi. Tôi thực sự như lúc đó...thực sự chỉ muốn giết chết...thật kinh khủng"

"Tôi cũng nghĩ như thế"

Ayu thấy hơi ngạc nhiên khi Aramaki, mặc dù là một người đàn ông giống Ango nhưng lại đồng ý với ý nghĩ như thế của cô.

Aramaki vẫn tiếp tục nói với vẻ mặt căm ghét.

"Tự mình có thể kiềm chế được. Tôi không biết hắn ta định nói gì khi nói như thế, nhưng đó chỉ là lời biện hộ cho bản thân hắn mà thôi...thật là khốn kiếp"

Vừa đưa nước về làng, Ayu vừa nói với Aramaki rằng cô không nghĩ Ango là người như thế. Vì những người được chọn trong đội đều là những người xuất sắc nhất và được chọn rất kĩ càng.

"Những người vừa ngu ngốc, vừa bẩn thỉu chắc chắn sẽ bị tiêu diệt mà thôi"

Giọng điệu của Ayu làm cho Aramaki cảm thấy hơi khó chịu.

"Cô có vẻ vui với việc đó quá nhỉ"

"Tất nhiên rồi"

Ayu mỉm cười. Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của Ayu, Aramaki nhăn mặt

"Tại sao lại ..."

Đang nói bỗng Aramaki im bặt. trên vách đá gần đó, có một con khủng long. Ayu cũng đã nhận ra.

"Chúng ta sắp có thịt và mỡ để dùng rồi"

Aramaki tiến lên phía trước một bước để bảo vệ Ayu.

"Nguy hiểm nên cô hãy trốn đi"

Con khủng long bắt đầu chạy, và Aramaki vội đuổi theo.

Ayu bỗng tấn công con khủng long từ hướng khác. Ném một hòn đá to vào nó và Ayu hạ gục được con khủng long.

"Tại sao lại phải trốn chứ. Những lúc như thế, nếu làm được gì thì cứ làm thôi"

Aramaki nhìn Ayu và chợt nhớ tới sự mạnh bạo của Hana. Lại một lần nữa, anh lại được chứng kiến sức mạnh đó của nữ giới.

Ayu vẫn là Ayu, trên đường lấy nước về, cô bộc lộ một niềm hứng thú với những loài thực vật mà Aramaki đã biết.

Aramaki và Ayu về đến làng.

Ran và Nijiko vẫn đang tiếp tục tranh luận.

Ý kiến về việc dẫn nước về làng của 2 người không hợp nhau. Akio nhìn họ tranh cãi với vẻ mặt mệt mỏi.

Akio hỏi thăm Aramaki khi nào thì rời làng. Aramaki trả lời, khi nào việc dẫn nước về làng kết thúc thì anh sẽ đi.

Akio thông báo cho Aramaki biết tình hình hiện giờ

"Vì thế, chỉ còn một cách đưa nước về làng như thế mà thôi"

Nijiko nhấn mạnh kế hoạch đưa nước về gần làng, để có thể sử dụng nước một cách thuận tiện.

"Trong khi thực hiện cái kế hoạch vĩ đại đó thì cũng đến mùa mưa rồi"

Ran không đồng ý với kế hoạch dẫn nước với quy mô quá lớn như thế của Nijiko. Cô cho rằng nên đưa nước về hồ chứa và hằng ngày lấy nước từ đó về.

Karita nhìn thấy "chiến lợi phẩm" mà Ayu mà Aramaki trên đường đi lấy nước mang về và chợt nghĩ ra.
"Tôi nghĩ thế này...chúng ta còn rất nhiều việc phải làm ngoài việc dẫn nước...nếu chúng ta sống gần nơi có nước ấy thì chẳng phải là tốt hơn sao...lúc đó chúng ta cũng có thể bắt được nhiều động vật hơn..."
Ran và Nijiko chợt im bặt, quắc mắt về phía Karita. Karita thấy sợ trước cái nhìn của 2 người.
"Aa...xin lỗi...tôi nói sai rồi"
Thế nhưng 2 người cùng cười to.
"Hiểu rồi"
"Có lý lắm"
"Đúng rồi"
"Một ngôi biệt thự vào mùa khô, không tồi"
Vừa cười, Ran và Nijiko vừa hiểu ra. Đồng thời, 2 người cũng trở lại với vấn đề ban đầu.
Và thế là việc xây dựng một ngôi nhà mới bắt đầu.
Tình trạng tù túng của mấy ngày qua kết thúc, vì mọi người bắt đầu bận rộn với công việc của mình. Tất nhiên là dưới sự hướng dẫn của Ran và Nijiko.
"Này, Nijiko, tại sao cô vẫn còn ở lại làng, chẳng phải cô và Ryo là bạn đồng hành của nhau hay sao?"
"Nếu cả tôi cũng rời khỏi đây thì lớp Nước sẽ chẳng còn ai cả. Điều đó thành ra là tôi cũng lại mắc sai lầm, không biết cái gì là quan trọng nhất hay sao."
"Thế là thế nào, một nhiệm vụ à?"
"...Hơn thế, chắc có lẽ chỉ có tôi là nhớ điều đó thôi"
"Nhưng dù sao thì tôi vẫn nhận trách nhiệm làm nhà chính đấy"
"Đừng có nhắc lại vấn đề nước đấy"
Akio nhìn thấy Ran và Nijiko và bắt đầu cảm thấy 2 người đó hợp nhau ngoài sức tưởng tượng.
Haru vẫn hoạt động một cách lặng lẽ.
Haru chưa quen với những ngày trôi qua mà không có Hana. Những lúc nhớ lại, cậu lại khóc.
"Haru, cậu không sao chứ? Cẩn thận với con dao đó chứ, nguy hiểm lắm"
Koruri cảm thấy lo lắng cho Haru. Haru vừa cầm tay Koruri, vừa lau nước mắt.
"Koruri, cậu ở lại đây, không cảm thấy tiếc hay sao"
"Tôi không hối hận đâu, vì đây là quyết định của tôi mà...nhưng, tôi không đi cùng với Ango, chính tôi cũng cảm thấy ngạc nhiên về chính mình mà"
Trong khi đó, Ango và Ryo đang đuổi theo con mồi. Ango đuổi ở phía sau, còn Ryo thì vòng lên phía trước.
Con vật vượt lên phía trước Ango. Tay phải Ango bị thương.
"Ango, không sao chứ?"
Ryo đã hạ được con vật và lo lắng hỏi Ango.
"...Các ngón khác cũng bị tê cứng rồi...Vào lúc này mà lại gặp phải những vết thương như thế này..."
Vết thương từ cú ném bóng nhanh của Aramaki lúc trước đến bây giờ vẫn còn rất đau.
Nếu là sức mạnh đó thì hoàn toàn có thể giết chết người được.
"Tên đó, ném xa mà chính xác được như vậy...Ryo, nếu là mày thì có thể không?"
"Không thể"
Ryo ngay lập tức trả lời.
Ngày bắt đầu tàn. 2 người ngồi quanh đống lửa. Đêm dần xuống, và 2 người bắt đầu cảm thấy lạnh.
Từ nay về sau sẽ thế nào đây? Phía tây thì toàn là tro. Trước mắt thì chỉ còn cách đi về phía đông hay phía bắc thôi.
"Ryo...tại sao mày lại cố tình giết Hana? Tao chưa hề nghĩ đến việc giết cô ta...cả Haru nữa...Lúc tao thấy mày đẩy nó xuống cái đầm đó, tao cũng thấy rất ngạc nhiên"
Ryo không trả lời Ango, ngược lại còn hỏi Ango định có ý đồ gì với Hana trong cái phòng nhỏ đó.
"Cái đó...thì khác. Tao chỉ tức giận quá và định trừng phạt cô ta mà thôi"
"Thì ra là thế"
Nét mặt Ryo trở nên lạnh lùng.
"Nếu Hana mà sinh ra đứa con của mày thì quả là kinh khủng! Mày định tạo ra đứa cháu của thầy Takashi à? Đúng không?
Bị Ryo "diễn giải" những hành động của mình, Ango cảm thấy rất shock.
Giọng điệu Ryo dần bớt gay gắt hơn.
"Có lẽ mày cũng không nghĩ đến việc sẽ xảy ra như thế. Vì thế, tốt nhất là nên thủ tiêu Hana."
Ryo vừa lấy thêm củi, vừa nhìn xung quanh và nhắc Ango là đừng có cử động tay rồi đi thẳng.
Ango còn lại một mình và bắt đầu suy nghĩ.
Tay lại đau. Trong cái thế giới này, nếu tay phải mà không dùng được nữa thì phải làm sao?
Mình đang làm gì thế này.
Ango chợt nhớ lại.
Đôi mắt lạnh lùng của Gengoro. Khuôn mặt đầy nước mắt của Koruri. Khuôn mặt khinh bỉ của Ayu.
Tại sao Nijiko lại không đi cùng Ryo.
Ban thì...tại sao mình cũng bị thương mà cậu ta lại ưu tiên cho người phụ nữ người thường ấy trước.
Lúc đó hoàn toàn không như bây giờ. Lúc nhỏ...Lúc vẫn còn có Shigeru.
Lúc nào làm việc cũng có nhau. Lúc nào mình cũng là người dẫn đầu.
Thế mà tại sao bây giờ lại trở nên thế này.
Tại sao mình lại thế này. Bây giờ thì làm thế nào,chính bản thân mình cũng không biết.
Ango khóc.

Trong khi đó, ở làng, việc xây dựng một ngôi nhà dùng trong mùa khô vẫn tiến triển đều đặn.
Ngày xuất phát của Aramaki cũng đến gần.
Và cũng không biết từ lúc nào, Ayu càng ngày càng làm việc nhiều với Aramaki hơn.
Aramaki nói với Haru.
"Nếu ngôi nhà dùng trong mùa khô này hoàn thành, thì tôi cũng sẽ rời khỏi đây. Cậu có đi không, Haru?"
Nhưng cũng chính Aramaki nói với Haru. Ở đây còn có Koruri, thêm nữa còn cả Momotaro cũng ở đây. Nếu tìm thấy nhóm Fujiko, thì tôi sẽ quay về đây, Nếu có thể tôi sẽ cố gắng liên lạc với mọi người để thông báo về tình hình thế giới bên ngoài.
Haru nghe những lời của Aramaki và gật đầu đồng ý. Nước mắt cậu bắt đầu lăn dài.
"Tôi xin lỗi...nếu có Hana, tôi nhất định sẽ đi cùng nhưng..."
Aramaki ôm nhẹ Haru.
"Ừ. Haru, ở đây còn rất nhiều việc cậu có thế làm được mà. Cố lên nhé"
Trong thâm tâm Aramaki đã có một quyết tâm.
Tìm Hana. Tìm cả nhóm Fujiko. Thế nhưng, mục đích chính của hành trình không phải chỉ có thế.
Aramaki hối hận vì đã gây ra vết thương cho Ango.
Aramaki muốn rèn luyện thêm. Để có thể bảo vệ được ai đó, để có thể chết mà không thấy hối tiếc, Aramaki muốn tự kiềm chế được bản thân mình hơn, và muốn thế phải trở nên mạnh mẽ hơn.
"Này, Taka-san"
Ayu đi đến chỗ Aramaki và Haru.
"Tôi có thể đi cùng được không? Tôi muốn nhìn thêm về thế giới này. Tôi cũng muốn tìm hiểu thêm về các loài thực vật ở đây nữa"
Cả Aramaki và Haru đều rất ngạc nhiên trước lời đề nghị bất ngờ của Ayu.
Cuối cùng thì ngày khởi hành của Aramaki và Ayu cũng đến.
Haru và Koruri cùng hoà tấu những bài nhạc về tương lai để tiễn 2 người đi.
Cùng với những lời động viên khích lệ của các thành viên trong làng và tiếng nhạc của Haru và Koruri, Aramaki và Ayu lên đường bắt đầu cuộc hành trình của mình.
Ango và Ryo, vừa tìm nước và thức ăn, vừa di chuyển một cách vô định.
Ryo và Ango sống qua những ngày buồn tẻ và trống rỗng.
Một ngày, Ango nhìn thấy một vật gì đó đang bay hướng đến vách đá.
"Koruri à?,,,không...là cái gì thế nhỉ?"
"Là một con diều"
2 người chạy đến, trèo lên vách đá hướng về phía con diều.
Và từ trên vách đá, họ nhìn thấy một con thuyền với biển. Nhìn thấy cả buồm nữa. Là một con thuyền buồm.

[Người dịch: Edward]

May 11, 2009

Tóm tắt chapter 84

Hana đã chết.
Cùng với tin về việc đã tìm thấy nước dưới lòng đất, mọi người trở về làng vào buổi sáng với cái tin xấu đó.
"Hana...đã chết à?"
Ran nhướng mày đầy vẻ nghi ngờ. Cả Akio và Karita đều quay lại nhìn Ran.
"Nói dối! Không thể như thế được" Kurumi tái mặt, hỏi Akane. Akane toàn thân ướt sũng, gật đầu đầy vẻ thương xót. Kurumi khóc khi thấy cái gật đầu của Akane.
Gengoro toàn thân ướt, đi sau là Ban đang cúi gằm mặt, Koruri... Một bầu không khí khác thường bao quanh lấy Ryusei và Sakuya. Ayu nhìn Koruri. Koruri vẫn mang dây an toàn ở cổ, mắt mở to và khuôn mặt như hoá đá.
Momota bắt đầu khóc to. Haru vừa kéo Momota đang hoảng loạn, vừa ôm lấy cậu bé. Haru cũng bắt đầu khóc và nhìn Aramaki.
Aramki vẫn đang rất tức giận, tóm lấy Ryo.
Aramki đang tóm lấy Ryo.
Ryo đang nhìn lên Aramki. 2 người đứng đối diện nhau và có thể thấy được sự chênh lệch về chiều cao như thế nào. Ryo quan sát Aramaki một cách ngạc nhiên.
Aramaki đẩy Ryo vào tường. Nijiko vẫn đứng bên cạnh Ryo không biết từ lúc nào đã biến mất,
"Gì chứ...cuối cùng thì Hana cũng chết chìm...giống như mẹ cô ta vậy. Cái đó gọi là "Đời cha ăn mặn, đời con khát nước" đây mà."
Ryo nói một cách trâng tráo với Aramaki.
Aramaki đẩy mạnh Ryo. Ryo nhận cú đánh của Aramki mà không tránh. Ryo đang cố gắng thăm dò thực lực của Aramaki.
"Dừng lại!"
Ango rút súng ra
"Buông Ryo ra mau...có nghe thấy không, Ryo, quay lại đây"
Aramaki nhìn về phía Ango, và nắm lấy một hòn đá nhỏ. Trong một khoảnh khắc, hòn đá từ tay Aramaki bay về phía Ango, đập vào tay Ango và làm khẩu súng rơi xuống.
"Đừng có lúc nào cũng dùng đến cái thứ ấy"
Aramaki tức giận. Vẫn nắm chặt Ryo và tiến về phía Ango.
Vẫn đang tức giận, nước mắt chảy ra, Aramaki tiến sát về phía Ango.
"Vì cầm những thứ như thế trong tay...mà các người không biết được giá trị sinh mệnh của con người cũng như những nỗi đau...dù không phải con vật, dù là con người, các người vẫn giết hết phải không"
Aramaki không có vũ khí trong tay. Nhưng Ango vẫn thấy sợ trước cơn giận và sự áp đảo của Aramaki.
Không có súng trong tay. Cánh tay phải vừa bị hòn đá ném trúng lại bị đau, không thể dùng được. Ango nắm chắc con dao bằng tay trái, dùng miệng mở lưỡi dao ra.
Ango hướng con dao về phía Aramaki. Gengoro và Ayu quan sát tình hình xung quanh.
"Vì là con người, có lẽ thế"
Phía sau lưng Aramaki, Ryo vẫn đang cúi mình và nói.
"Động vật có lẽ sẽ không lừa, cũng không đánh bẫy con người. Vì tôi không phải là Gengoro nên cũng không biết rõ lắm nhưng"
Aramaki xoay lưng về phía Ango và quay về phía Ryo, tức giận
"Hana đã làm gì các người chứ? Các người lại định nói là vì bố cô ấy à"
"Nếu Hana có mặt ở đây thì hoà bình sẽ bị phá vỡ. Điều đó sẽ rất mệt đấy"
Ryo thản nhiên trả lời. Và Ango cũng tiếp lời
"Phải loại bỏ những thành phần bất ổn. Đó là nghĩa vụ và quyền lợi của chúng tôi"
"À, cả tôi nữa hả? Cả việc cố tình giết tôi nữa chứ gì?"
Haru tiến về phía Ango.
"Cả mày cũng giống như thế. Nếu Ryo không làm trước thì tao cũng làm thôi"
Aramaki quát to.
"Không có cái gọi là quyền giết người! Bất kì ai!"
"Có đấy. Với những người còn sống sót như chúng tôi ở chỗ đó thì có đấy"
Ango nói dứt khoát bằng giọng điệu đầy tự tin.
"Đừng có đảo ngược những thứ từ trước đến nay nữa. Không thì tôi giết luôn cả mấy người đấy"
Ango đe doạ Aramaki và Haru. Nhưng 2 người vẫn tiến lại gần Ango.
"Đừng có lại gần đây"
2 tay Koruri chụp lấy cánh tay đang cầm dao của Ango.
"Ango, nói đi"
"Ango...cậu đã ở cạnh Hana đúng không? Cậu đã đẩy Hana xuống sông à?"
Ango trả lời. Không phải đẩy Hana mà do Hana thụt lùi và ngã xuống. Không thể giúp được, và Ango cũng nghĩ rằng nhóm Aramaki sẽ giúp, dù có quăng dây an toàn thì cũng không thể bắt được Hana.
"Ryo-kun đã cắt dây an toàn...Ango chỉ đừng nhìn...lúc đó...giống với các thầy..."
Koruri nghĩ đến Mayu.
Không thể giúp được cậu ấy. Không kịp...Các thầy cũng chỉ đứng nhìn...lúc đó...bất lực vì không thể làm gì lúc đó được, nước mắt Koruri rơi xuống cùng nỗi buồn và sự tức giận
"Lúc đó, cái cảm giác lúc đó cậu cũng hiểu mà, tại sao cậu lại có thể làm như thế, Ango"
Ango nhìn thẳng vào mắt Koruri đang khóc và trả lời
"Vì hiều cảm giác đó mà tôi có thể làm được việc đó"
Koruri nhìn thấy ánh mắt của Ango và Ryo giống nhau
"Chính vì hiểu nên có thể làm thế!" "Mặc dù hiểu, nhưng tại sao?"
Cả Koruri, Ryo và Ango đều rùng mình trước cảnh tượng kinh khủng trước đây.
"Dù có lấy lí do thế nào, thì điều quan trọng ở đây là việc che giấu tội lỗi đúng không? Thật là một câu chuyện bẩn thỉu"
Ayu lạnh lùng lên tiếng.
Ango rùng mình và nhìn Ayu.
Ayu không nhìn Ango. Và tiếp tục nói với mọi người.
"Ango, chiều hôm qua, cậu đã định làm nhục Hana. Nếu tôi không đến lúc đó thì cậu đã thành công mĩ mãn rồi nhỉ"
Phớt lờ sự kiềm chế của Ango, Ayu tiếp tục vạch trần tất cả. Biết được những hành động đáng khinh bỉ của Ango, đội mùa Thu liên tục sỉ vả Ango.
Aramaki nghe như máu toàn thân đang sôi lên.
Aramaki chợt nghĩ ra...Lúc đó, lúc Hana ngồi trên cành cây, đã có gì đó kì lạ. Dù có hỏi chuyện gì đã xảy ra, nhưng Hana lại chỉ khóc và nói đùa...nhưng lúc đó, Hana...
Aramaki định đánh Ango. Ango vẫn cầm chặt con dao, sẵn sàng đối phó với Aramaki.

Con dao trên tay Ango chẳng làm cho Aramaki bận tâm, ngược lại còn bị Aramaki đánh bật ra khỏi tay Ango. Aramaki đánh Ango ngã xuống đất. Bằng khuỷu tay trái, Aramaki đè mạnh cổ họng của Ango, tay phải và chân trái thì khoá chặt 2 tay Ango và hoàn toàn khống chế được mọi cử động của Ango.
Aramaki vừa khống chế Ango vừa nghĩ đến Hana.
Hana...em muốn làm gì với hắn ta? Nếu bây giờ em có mặt ở đây thì em có thể đánh chết hắn hoặc đâm chết hắn, cũng có thể đẩy hắn xuống dòng sông đó.
Nhưng Aramaki lại chẳng muốn đánh Ango nữa.
Vừa khóc, Aramaki vừa nói
"Hana...đã bị các người giết chết...nếu trở thành như các người...nếu giống như các người mới là con người thì tôi thà là con vật còn hơn..."
Haru vẫn khóc, nhìn Aramaki.
Gengoro đang nghĩ điều gì đó.
"...Chà, đừng nói thế...hãy giải quyết như những người bình thường đi..."
Sakuya đưa ra một cách xét xử. Mặc dù đang khóc, nhưng cũng không thể để tình cảm cá nhân xen vào sự xét xử nên Sakuya đã lau nước mắt.
"Xét xử?"
Với Ryo và Ango thì câu chuyện đã đi đến những điều không thể nghĩ ra được.
"Đó là điều bình thường mà. Nếu mà phạm tội ác thì đương nhiên sẽ bị xét xử"
Mặc dù biết là không thể dùng luật trước đây để áp dụng bây giờ, nhưng Sakuya vẫn thuật lại những điều luật cần thiết sẽ dùng trong trường hợp này, và nếu theo luật định thì hành động của Ryo và Ango sẽ bị xử như thế nào.
Akio vừa diễn đạt lại những lời của Sakuya vừa phân chia các trường hợp. Kể cả việc đã giết chết Izayoi trước đây nữa, thì Ango bị coi là tội phạm.
"Dù thực sự là phải bị tử hình nhưng có thể có sự khoan hồng trong thế giới của những người bình thường, các người có thể bị đày ải vĩnh viễn hoặc lao động khổ sai...
Xét xử...pháp luật...toàn những lí lẽ của bọn người bình thường, không thể hiểu nổi, trong tình trạng bị mọi người ghét bỏ, Ango mất hết kiên nhẫn.
"Im đi! Tôi hiểu rồi!Tôi đi là được chứ gì! Khỏi nói nhiều!"
Ango giục Ryo đứng lên. Và quay đầu lại nói với mấy người bạn của mình.
"Mọi người, chúng ta đi thôi! Còn chỗ này để lại cho bọn chúng!"
Sau một thoáng yên lặng, Ban lên tiếng
"Ango...tôi sẽ ở lại...Kurumi vẫn còn ở đây...tôi không thể đi được"
"Ban? Đợi đã!"
"Nếu Ban ở lại thì tôi cũng ở lại!"
Gengoro tiếp tục.
"Ở đây có gia súc và còn rất nhiều thứ phải làm"
Ango rủ Gengoro đi nhưng Gengoro một mực từ chối. Tôi còn rất nhiều điều muốn học, tôi nghĩ nếu ở cùng với mọi người ở đây thì sẽ học được nhiều thứ.
"Tôi đương nhiên cũng không đi"
Ayu nói với Ango bằng một giọng khinh bỉ
"Koruri!"
Ango gọi Koruri. Koruri cũng trả lời với giọng dứt khoát. Haru đang nắm tay Koruri rất chặt. Koruri đã quyết định.
Koruri nhìn vào mắt Ango nhưng không bước về phía Ango.
"Được rồi! Các người cứ hối hận đi!"
Lúc Ango và Ryo định bước đi thì Nijiko quay về. Và nói về kế hoạch dẫn nước ở con sông dưới lòng đất về làng.
"Thành ra thế, vì sẽ rất bận rộn nên tôi cũng không đi đâu, Ryo!"
Những lời nói ngoài sức tưởng tượng của Nijiko làm Ryo bật cười.
"Ha ha ha...Chúng ta bị lấy hết rồi! Ango!"
"Đừng có xuất hiện thêm lần nữa!"
Akio tuyên cáo đày ải 2 người.
Và Ango và Ryo, rời khỏi làng, đi đến một nơi nào đó.
"Có lẽ như thế này thì sẽ tốt hơn...Aramaki...không sao chứ?"
Ran hỏi Aramaki.
"Tôi...cũng rời khỏi đây." Aramaki nói với Ran.

(Người dịch: Edward)

Apr 7, 2009

Tóm tắt chapter 83

Mặt Hana biến sắc. Tại sao Ango lại ở đây? Chẳng lẽ hắn đến đây để bắt mình dừng lại à?

“Dừng lại…đừng có đến gần đây”

Hana vừa lẩm bẩm vừa lùi lại phía sau. Mỗi bước chân đều mang vẻ lo lắng. Hana đang cố gắng thoát khỏi Ango. Không…dừng lại…đừng có đến đây…đừng có lại gần…Nhưng Hana chỉ nghĩ được những câu đơn giản như thế. Thật đáng tiếc.

“Tôi chẳng cần đến gần cô đâu. Mà cô làm gì ở đây một mình thế? Ryo đâu?”

Ango đáp lời Hana.

“Không gặp hắn ta à? Tôi không biết. Chắc là quay lại phía trên rồi”

Những lời nói của Hana làm Ango nổi điên lên.

“Cô lại làm gì bọn Ryo rồi đúng không? Lại giống như bố của cô ấy?”

Ango nói với Hana bằng giọng rất dữ dội.

“Tôi đã bị đẩy xuống đấy chứ?”

“Cái gì? Này, chuyện gì xảy ra thế?

Ango đến gần Hana. Theo bản năng, Hana tránh Ango và ngã xuống sông.

Hana cố gắng vật lộn với dòng sông. Nhưng nước lạnh mà dòng chảy lại xiết. Cô bị dòng chảy cuốn đi. Hana nghĩ đến những mỏm đá trong lòng sông. Nhưng cũng chẳng có chỗ nào để bám vào được cả. Cả con dao cứng của cô cũng không làm được gì.

Chiếc giày leo núi bị tuột khỏi chân. Cả hành lí của cô cũng đang bị dòng nước kéo đi. Có lẽ vất hết chúng đi là tốt nhất. Ánh sáng của đèn LED quanh cổ cô cũng tắt phụt. Nó bị thấm nước mất rồi.

“Cứu tôi…cứu tôi với…”

Mắt Hana ánh lên vẻ cầu khẩn. Cô nhìn thấy ánh sáng. Từ trên vách đá. Ánh sáng của đèn.

Ango nhìn xuống Hana đang bị dòng nước cuốn đi. Làm gì bây giờ…

“Chờ đấy”

Ango đặt tay vào dây an toàn. Không gian tối tăm trong hang động dần dần mất đi. Có ánh sáng ban ngày rọi vào…Là bình minh.

Cùng lúc đó, Aramaki với Haru, Koruri, Gengoro và Ban cũng dò dẫm tìm được đường xuống hang động, ở dưới nó là dòng sông.

“Hana?”

Từ trên vách đá, Aramaki nhìn thấy Hana.

“Hana? Đâu?”

Hana bị rơi xuống chính giữa dòng sông.

“Hình như cô ấy không thể tự mình thoát được dòng nước thì phải. Nước chảy xiết quá…”

“Không chỉ có thế đâu. Gengoro, nhìn đằng kia kìa”

Koruri nhìn thấy xoáy nước đằng sau lưng Hana.

“Hana!”

Aramaki không do dự, định nhảy từ trên vách đá xuống. Nhưng Gengoro đã ngăn lại. Gengoro và Ban ngay lập tức chuẩn bị dây an toàn. Không một chút do dự.

Tiếng gọi của Aramaki và Haru đến tai Hana.

…Mọi người đều ở đây cả rồi. Mọi người đến giúp mình đây mà…Hana nghĩ đến mọi người.

Nhìn thấy Hana có vẻ phải uống quá nhiều nước trong dòng chảy xiết ấy, Koruri cảm thấy ruột gan như lộn ngược lên. Koruri nhìn Haru. Haru đang gọi Hana với vẻ rất lo lắng. Nhìn khuôn mặt trắng xanh vì lo lắng đó, Koruri cũng cảm thấy vô cùng lo lắng.

Phải cứu Hana, nhất định phải cứu cô ấy.

“Gengoro, để tôi xuống trước cho. Tôi cũng mang dây an toàn đi theo”

Koruri lao nhanh xuống dòng nước. Hướng về phía Hana.

“Hana…Tôi đến đây…cố lên một chút nữa thôi”

Hana sắp đến giới hạn cuối cùng. Cảm thấy sắp mất cảm giác đến nơi rồi, Hana cố gắng nói với Haru bằng hơi thở khó nhọc.

“Haru. Người đã định giết cậu là Ryo đó. Cả tôi nữa…hắn đã cắt dây an toàn và tôi rơi xuống đây. Hãy coi chừng, mọi người hãy coi chừng Ryo”

“Tôi hiểu rồi, bây giờ Koruri đang đi về phía chị đấy, đừng nói nữa”

Nghe thấy những lời đó của Hana, Ango đang cầm dây an toàn đang định giúp Hana thì ngay lập tức dừng lại.

Koruri vừa chạy đi cứu Hana, vừa cố gắng nghĩ tốt về Ryo. Được rồi, phải cứu Hana đã rồi chuyện đó tính sau.

Từ trên vách đã, Koruri tiếp tục leo xuống. Aramaki cũng cố gắng leo xuống. Vẫn còn nhìn thấy bóng dáng Hana trong dòng nước.

Anh Aramaki đang lo lắng…cám ơn…những lúc mình gặp khó khăn thì anh ấy luôn giúp mình…

Aramaki vừa buộc dây an toàn vào người, vừa có cảm giác khó chịu. Cứ có một dự cảm đáng ghét nào đó trong đầu mình. Mình đã để Hana đi cùng với Ryo.

Mình đã nghĩ là có gì đó kì lạ rồi, nhưng khi cô ấy bảo rằng không sao thì mình lại nghe theo...Mình đã nghĩ rằng có hắn ta đi theo rồi thì không sao nữa...nhưng kết cục lại như thế này đây.
Dù đã buộc dây an toàn vào người, leo xuống vách đá rồi mà vẫn không thể giúp được Hana, thật là kém cỏi quá, thật là chậm chạm quá!
Aramaki nhìn thấy những dấu chân đuổi theo đằng sau. Nhìn thấy cả mặt đất.
Và Aramaki quyết định.
Dù có việc gì cũng không hối hận. Nếu lần này Hana được vô sự thì nhất định sẽ ôm thật chặt, dù Hana có phản đối cũng sẽ không buông ra nữa.
Koruri vừa trèo xuống vách đá vừa gọi to.
"Hana, chỉ còn chút nữa thôi, tôi sẽ ném dây an toàn này cho cô"
Koruri chợt nhìn thấy một người. Là Ango. Đang đứng đó. Mặc dù tay cậu ấy cũng cầm dây an toàn. Cậu ấy lại đứng gần Hana hơn. Tại sao lại không cứu Hana. Tại sao lại giả vờ không nhìn thấy, tại sao lại quay đi?
Koruri không nghĩ đến Ango nữa mà tập trung về phía Hana.
"Tôi ném dây an toàn đây, bắt lấy nhé"
Nhưng lúc Koruri ném dây an toàn cho Hana thì Hana cũng mất đi chỗ bám. Chỉ trong một thoáng, bóng Hana đã biến mất trong xoáy nước đó.
Aramaki gọi và chạy về phía dòng sông.
Cả Haru, Gengoro và Ban cũng chạy đến.
Gengoro buộc dây vào người và lao xuống xoáy nước. Koruri cũng chạy đi gọi Akane.
Một lúc sau, Gengoro từ dưới nước quay lại.
"Dòng chảy quá mạnh. Không ai có thể tự mình thoát khỏi nó đâu. Cái hang bị nước nhấn chìm ở dưới. Cũng không thấy bóng dáng Hana đâu cả."
Akane lặn xuống dưới nước lâu hơn Gengoro những cũng không thấy gì hơn.
"Không có một chút không khí nào dưới đấy cả. Cái hang chia thành nhiều nhánh, tôi đã tìm hết rồi, nhưng chỉ toàn là nước, rất lạnh. Tôi nghĩ rằng Hana không thể thở được ở dưới đó đâu. Tại sao thế? Tại sao lại xảy ra chuyện này thế?"
"Ryo đã đẩy Hana xuống...chúng tôi đã cố gắng cứu....nhưng"
Haru lẩm bẩm.
Đứng bên cạnh Haru, Koruri bắt đầu cảm thấy tức giận Ango.
"Em đi đây! Em đi tìm nước đây"
Trong đầu Aramaki hiện lên khuôn mặt tươi cười của Hana. Mọi sự tức giận của Aramaki đều đổ về phía Ryo.

(Người dịch: Edward)

Mar 12, 2009

Tóm tắt chapter 82

Có tiếng nước chảy.
Hana tự nhủ. Đúng rồi, mình đi tìm nước mà.
Hana đã bắt đầu khoẻ lại. Và cũng mới nghĩ ra mục đích ban đầu của mình đến chỗ này.
Vậy thì mình sẽ tìm nước trước rồi quay lại sau vậy. Và cô bắt đầu hành động.
Trong lòng có được mục tiêu mới nên Hana cảm thấy đỡ sợ hơn.
Trước tiên phải bảo đảm ánh sáng đã. Quàng sợi dây đeo của chiếc đèn LED vào cổ.
Sau đó tháo dây an toàn và sắp xếp lại mọi thiết bị mình có.
Cô nghe thấy tiếng nước ở phía dưới. Hana thận trọng đi tiếp xuống dưới.
Được một lúc thì có mấy giọt nước rơi xuống mặt Hana.
Hana nhìn thấy những mỏm đá xung quanh có nước chảy. Đi tiếp thêm chút nữa thì số lượng những giọt nước ngày càng nhiều hơn.
Đi tiếp thì thấy âm thanh của cả dòng nước ngày càng gần hơn.
Âm thanh ngày một lớn hơn. Theo âm thanh đó, Hana tiếp tục đi sâu vào trong hang.
"wa...!"
Hana không kiềm được và bật lên tiếng reo.
Là sông.
Trong cái khoảng không lớn dưới lòng đất này có sông.
Nó cũng khá lớn. Rất nhiều nước, mà dòng chảy cũng khá mạnh. Trong dòng sông có cả những sinh vật sống nữa. Nước đã được lọc qua những mỏm đá. Nếu như sinh vật có thể sống được thì chắc chắn là cũng có thể uống được.
Hana thả tay xuống nước. Mát quá! Cô rửa mặt. Lúc nước chảy trên trán, cô bỗng thấy hơi xót.
"Cái gì thế nhỉ? Đó là...? Nếu mình chú ý thì lại thấy chỗ này hơi đau...mát quá!"
Bụng Hana chợt kêu.
"A, thì ra là mình đang đói"
Hana vừa tự nói với mình và mỉm cười.
Cô quan sát dòng sông. Dưới sông cũng có chỗ nước xoáy. Dòng chảy của nó khá mạnh nên xuất hiện các xoáy nước.
Được rồi, ở dưới này có lỗ hổng, mình sẽ cho nước vào đó.
Nếu chẳng may bị rơi xuống đó thì sẽ bị cuốn đi mất. Hana chú ý đến điều đó.
Cô tiếp tục suy nghĩ cách để đưa nước lên phía trên. Vừa cảnh giác có thể có lũ bất ngờ, Hana vừa di chuyển lên vị trí cao hơn.
Tìm được một chỗ có vẻ an toàn, Hana ngồi xuống. Có lẽ phải đợi cho đến sáng thôi.
Lôi thuốc trị thương, mấy quả hạch và ít muối tảng mà Aramaki đưa cho ra, Hana bắt đầu bôi thuốc lên vết thương ở trán. Cô cho mấy quả hạch vào miệng. Có muối, có nước, có ánh sáng.
Hana biết ơn vì điều ấy. Cám ơn...Nhờ có Ran, có Aramaki mà mình đã được sống.
Cùng lúc đó, Aramaki và Haru vẫn đang tiếp tục đi tìm Hana. Hai người tiếp tục đi sâu vào bên trong và liên tục gọi Hana.
Koruri, Gengoro và Ban cũng đi cùng hai người.
Haru lấy từ trong hành lí ra cây sáo.
"Koruri, xin lỗi...tôi sẽ thổi bài "Đường về" vì tôi nghĩ rằng Hana sẽ biết được hướng để quay lại."
Cũng giống như lúc ở trong hầm trú ẩn, lần này cũng nhất định như thế. Haru dồn hết tâm trí và bắt đầu thổi bài "Đường về"
Koruri, Gengoro và Ban cùng im lặng nghe bài "Đường về" của Haru. Aramaki ngồi xuống gần miệng vực và nhìn chăm chăm vào bóng tối dày đặc dưới đó.
Một lúc sau, Aramaki nói với Haru.
"...Này, có thật là Hana đã rơi xuống đây không nhỉ?"
"Có lẽ không phải là tự rơi xuống? Mà có lẽ là bị đẩy xuống? Là Ryo, chắc chắn là vậy"
Koruri lập tức phảm bác lại lời nói của Haru.
"Ryo-kun không phải là người làm những việc như thế"
Phớt lờ lời nói của Koruri, Haru và Aramaki tiếp tục nói chuyện. Hai người nghĩ rằng có khả năng Hana bị mắc kẹt ở chỗ nào đó. Hai người tìm xung quanh vách đá và bắt đầu hành động.
"Ryo-kun không làm những việc như thế"
Koruri vẫn tiếp tục phản bác lại và không nghe Haru nói.
Gengoro nhìn Koruri đang phản bác lại lời Haru và nói
"Có lẽ cần xem lại. Dù có bị rơi ở chỗ này nhưng rất khó để quay lại bằng đường này được"
Koruri mặc dù phản bác lại lời của Haru nhưng cuối cùng thì cũng đồng ý với những lời của Gengoro nói. Cô vừa bảo vệ Ryo và Ango, vừa tìm ở khu vực xung quanh.
Ango ở trong hang và nghe thấy bài "Đường về"
Ango không biết việc Hana bị đẩy xuống và cũng không biết nhóm Haru đang đi tìm Hana. Đột nhiên nghe thấy bài "Đường về", Ango lại lẫn lộn giữa hiện tại với những ảo ảnh của mình.
...Tại sao lại nghe thấy bài "Đường về" ở đây? Chẳng lẽ bài kiểm tra cuối cùng vẫn chưa kết thúc? Đây là đâu? Vẫn là ở trong núi à? Vậy thì chắc Shigeru cũng đang ở đâu đó?
"Shigeru! Nếu có ở đây thì ra đây đi!Shigeru!"
"Shigeru không có ở đây! Đúng rồi!...Mày đã giết cậu ấy!
Ango quay lại phía có giọng nói đó. "Ango" đang nhìn Ango. "Ango" đang trách Ango. Kẻ đã giết chết Shigeru là mày. Nếu lúc đó ở trong rừng lên tiếng gọi, nếu lúc đó cư xử bình tĩnh hơn, nếu lúc đó tin tưởng Shigeru hơn nữa...thì Shigeru sẽ không chết.
Hãy nhận lỗi của mày đi. Hãy tạ lỗi với Shigeru đi!
"Ango" thì liên tục trách móc. Ango thì phản ứng lại. Ango nói rằng không phải tại mình. Và Ango khóc đau khổ.
Ngồi bên "dòng sông" dưới lòng đất, Hana vừa đợi đến sáng vừa nhìn hình của bố mẹ.
"Mùa hè cuối cùng với Hana". Lúc chụp bức ảnh này là kì nghỉ hè cuối cùng.
Hana nghĩ.
Lúc chụp bức ảnh này, bố đã nói "vì bố và mẹ đến vùng Sado để chào những người bảo về, nên con cũng đến đây đi". Lúc đó mình đã được dẫn đi đến một ngôi biệt thự to và cổ ở Sado. Gặp một bà lão mà mình không biết, nói những chuyện gì đó rất lung tung.
Và ở đó đã chụp bức ảnh này. Mình đã hơi có chút bất mãn vì đó là du lịch gia đình nên mặc dù muốn có Arashi ở bên nhưng không được. Vì thế mình trong bức ảnh này không vui lắm...Giá mà mình cười lên chút nữa thì đã tốt hơn rồi.
Bây giờ nhớ lại, có lẽ bà lão mà mình đã gặp đó cũng là người liên quan đến dự án này. "Cháu của ta có lẽ cũng nhờ cô bảo vệ giùm", bà ấy đã nói như thế với mình.
Nói như thế...
Bố đã nói rằng "Sado là vùng đất thích hợp cho con người sống", "Nếu có gì xảy ra thì hãy đến thăm nơi này". Liệu đó có phải là một manh mối không?
Bỗng nhiên, có tiếng gì đó dội vào tai Hana. Không phải là tiếng nước. Hana di chuyển về phía có âm thanh đó.
Hana đi về phía hang ở phía trên. Cô nhìn thấy ánh sáng ở phía trên. Có ai đó đang ở đấy!
Hana ngập ngừng lên tiếng. Nếu ánh sáng đó là Ryo thì lên tiếng gọi lúc này là rất dở.
Trong lúc Hana còn đang phân vân không biết nên làm thế nào thì cô chợt nghe thấy bài "Đường về".
Haru! Chắc chắn anh Aramaki cũng ở đó! Hai người chắc là không leo xuống vách đá nhưng đã đến đây.
"Haru! Hana đây! Tôi ở đây!"
Hana gọi to. Tuy nhiên chẳng có lời đáp lại. Hana thử trèo lên phía trên, nhưng cái hang này quá bé, không thể vừa thân thể cô được. Không có tiếng trả lời. cũng không thể trèo lên được. Hana lôi chiếc bumerang và từ lỗ hổng nhỏ của cái hang đó, cô ném nó lên phía trên.
Không biết là nó có quay lại hay không nhưng có lẽ nó sẽ mắc kẹt ở chỗ nào đó. Hana khắc chữ lên chiếc bumerang và ném lên trên.
Vừa thổi sáo, nhóm Haru vừa tìm ở xung quanh. Có âm thanh của cái gì đó bay lên.
"Có cái gì đó đang bay lên! Là lũ dơi chăng?"
"Không phải, đó là tiếng khác. tôi vẫn nhớ âm thanh đó mà. chúng ta đi tìm vật có âm thanh đó đi"
Gengoro và Koruri cùng nhau tìm, dùng dây an toàn và quan sát vách đá. Và Koruri tìm thấy.
"Là cái này? Nó mắc ở đây...Có cái gì đó ở trên nó..."
Đó là chữ mà Hana đã khắc lên "Ở dưới có nước"
"Ha ha, Hana, Hana đã tranh thủ tìm được nước rồi à? Đúng là cô ấy chẳng ngốc tí nào cả. Tôi đã nói rồi còn gì. Làm gì có chuyện Hana lại chết một cách đơn giản thế được"
Haru thì cười, Aramaki thì nhẹ nhõm, cả hai người đều khóc. Haru hứng khởi thổi "Khúc nhạc vui". đồng thời hướng về phía Hana.
Hana sau khi ném chiếc bumerang, nhận ra Haru đã thay đổi khúc nhạc. Cô tin rằng điều đó có nghĩa rằng cậu ấy đã nhận được thông điệp của mình.
Hana cảm thấy như được tiếp thêm sức. Cô cố gắng tìm đường lên.
Ango cũng từ từ tỉnh trí. Không còn nghe thấy bài "Đường về" nữa. Chẳng nhẽ đó là ảo giác à? Ango lảo đảo bước đi. Ở phía dưới có nước. Tiếng nước chảy như tiếng một con sông thì phải. Từ mỏm đá gần đấy có nước rỉ ra.
"Ha ha ha...mình đang làm gì thế này...không phải là đi tìm nước hay sao?"
Ango bật ra tiếng cười. Ngạc nhiên với chính mình.
Mình đến đây làm gì nhỉ? Mình đang làm gì thế này?
...Chắc chắn là không phải thế này.
Trở thành kẻ ngốc như những người bình thường. Bị Madonna khinh bỉ. Koruri thì trở nên thân thiện với đám người thường đó.
Chắc chắn không phải như thế này. Mình đang làm gì thế này.
Hana chợt nhận ra. Ở phía nước có Ango đang đứng đó. Ango cũng nhận ra Hana.
"Dừng lại, đừng có đến đây"
Hana biến sắc và thụt lùi về phía sau.

[Người dịch: Edward]