Hana chạy.
Trong đầu chỉ tràn ngập một ý nghĩ duy nhất.
“Anh Aramaki… Lại gần đây nguy hiểm lắm!”
Lại có tiếng sấm vọng. Tiếng sấm rất lớn, Hana bịt tai, nhắm mắt và co rúm lại.
Tiếng sấm tan, Hana mở mắt ra. Trước mặt là một ao nước nhỏ.
Nhìn thấy bóng mình trong đó. Hana nhận ra.
Sai rồi! Mình đúng là đồ ngốc!
Hana chạy ngược trở lại. Từ phía đó, Fujiko và Chisa cũng đang chạy lại gần.
“Hana! Đợi với, Hana!”
“Fujiko, chị Chisa!”
Hana và Fujiko cùng kêu lên gần như một lúc.
“Ta phải đi cùng nhau!”
Ba người lại một lần nữa gặp lại.
“… Xin lỗi, mình lại làm chuyện ngốc nghếch rồi…”
“Đúng đấy, rời nhau một lần là chẳng biết đến bao giờ mới gặp lại đâu.”
“Chị biết là em lo cho bọn chị, nhưng đừng chạy một mình như thế chứ… Ta sẽ cùng nhau đi tìm anh Aramaki.”
Cả chú ngựa bướng bỉnh cũng lại gần, làm bộ mặt như thể chú cũng là một thành viên trong nhóm vậy.
Fubuki và Mitsuru dừng chân trước khu rừng.
“Mỗi khi họ đứng lại như vậy, là y như rằng phía trước có cái gì đó đáng nghi.”
“… Kuroda có vẻ vẫn chưa nhận ra. Hình như nó chỉ sợ tuyết thôi thì phải.”
Nhóm Delex đã chạy vào bên trong khu rừng.
Delex gần như là con đầu đàn trong nhóm ấy, nên lúc nào cũng xông xáo đi trước.
Từ sâu trong rừng, vọng lại tiếng của bầy chó. Tiếng chúng thông báo một điều gì đó.
Aramaki tin chắc.
… Không thể nhầm được. Hana đang ở đâu quanh đây. Cô ấy còn sống… Vẫn còn sống.
… Chắc chắn mình sẽ lấy lại cô ấy!
Fubuki và Mitsuru lại gần Aramaki.
Chúng ghé sát mặt anh, liếm liếm như làm nũng,
“… Có chuyện gì vậy?”
Thấy Fubuki và Mitsuru làm nũng như vậy, Aramaki liền chặt ôm vào lòng.
Sau một vài giây, đột nhiên Fubuki và Mitsuru dùng hết tốc lực chạy vào trong khu rừng.
“Fubuki! Mitsuru! Đợi đã!... Đừng chạy lung tung…’
“Ồ, cuối cùng thì cũng đi rồi. Nào, ta đuổi theo thôi.”
Aramaki vừa đuổi theo sau vừa có cảm giác đây không phải chuyện bình thường.
… Vừa rồi… là gì vậy…?
3 người nhóm Hana vừa lần theo dấu chân đàn chó vừa đi tiếp.
Chẳng mấy chốc đã lại thấy mấy con bò sát loại lớn ở quanh hồ nước… nhưng chúng cũng chẳng thiết ngó đến nhóm Hana.
Bình thường bọn chúng hung dữ là thế, nhưng hôm nay di chuyển rất khó
nhọc. Trên bề mặt cơ thể chúng lại mọc thêm nhiều nấm và còn to hơn lúc
trước.
Cả xung quanh cũng thấy mọc thêm nhiều nấm.
“… Sợ quá nên nói chuyện khác vậy… Này Hana, hay là cậu đã có cảm tình với anh Aramaki rồi?”
“Không có!”
Hana nói gay gắt.
“Thật sao?... Không, nhưng mà cậu đang cố hết sức thế này…”
“Đúng đó. Chắc phải có chuyện gì chứ. Nói đi, nói đi, em cảm thấy thế nào…”
Ngay cả Chisa cũng có vẻ rất hào hứng với chuyện đó
”Thì là… quan trọng thôi… Một người rất rất quan trọng.”
Hana nói với mọi người cảm nghĩ của cô về Aramaki.
Anh ấy vừa mạnh mẽ, lại tốt bụng, đôi lúc rất vui vẻ, đôi lúc lại buồn
bã… Những chuyện khó chịu, lúc nào Aramaki cũng chịu đựng một mình. Vậy
mà vẫn luôn tỏ vẻ tươi cười khi nói chuyện với Hana… Vì vậy Hana thấy
mình cũng phải cố gắng hơn để không bị anh ấy ghét.
Hana đi trước 2 người vừa nói.
Fujiko và Chisa đi đằng sau, vừa nghe Hana nói, vừa cảm thấy tình cảm
của Hana với Aramaki… xen lẫn cả sự kính trọng và thương yêu, và cũng
rất ngưỡng mộ.
“… Đã nhìn rồi là không kìm lòng được, chỉ muốn ôm chặt anh ấy thôi…
Nhưng em nghĩ, chuyện đó là không thể nên đã không làm được…”
“Chị nghĩ là làm thì cũng có sao đâu.”
Chisa nói.
“Ừm… nhưng mà… lúc …”
Hana vừa nói vừa tự hỏi mình. Sao lúc này mà mình lại kể ra chuyện đó nhỉ?
“… bị tên Ango của Hạ A cưỡng bức thì...”
“HÁ?”
“Thế là thế nào? Sao tớ chưa được biết?”
“… Ừm… xin lỗi vì chuyện chẳng hay ho gì… Lúc đó cũng nguy cấp lắm, nhưng may nhờ có người đẹp ở đó cứu nên…”
Fujiko và Chisa vừa nhìn Hana từ phía sau vừa lặng yên đi tiếp.
“… Sau đó mình trốn một mình trong hốc cây, nhưng vừa thấy anh Aramaki thì… tự dưng lại muốn được anh ấy ôm thật chặt.”
“Đương nhiên rồi. Thế cậu có nói ra không?”
Hana trả lời.
Vì bản thân tự thấy xấu hổ khi tỏ ra mềm yếu trước Aramaki. Vì Aramaki
rất tốt bụng, nên nếu mình nói ra thì chắc chắn anh ấy sẽ ôm mình vào
lòng, nhưng làm vậy thì tự thấy quá xấu hổ…
Vừa nói vậy, trong lòng Hana lại vừa hỏi rồi tự trả lời.
Hiện giờ, chẳng phải mình cũng đang mềm yếu trước Fujiko và chị Chisa đó sao?
“Vì là người quan trọng… Vì anh Aramaki khác với Arashi… cho nên không
thể lại gần được… Đối với mình, anh ấy là người như vậy đó.”
“Cậu thật là… đúng là quá nghiêm túc, quá ngoan cố, quá cứng nhắc. Lại quá ngây thơ đi. Toàn tự làm khổ bản thân quá mức”
”… Tớ hiểu rồi… Thế là rất rất xấu.”
“Rất rất tốt ấy.”
Fujiko nói rành rọt.
“Đó là chuyện tốt, vì vậy đừng để mất.”
Hana dừng lại. Đẫm nước mắt.
Hana nói xin lỗi vì mình đã quá mềm yếu. Fujiko liền giảng cho cô một
bài, nói rằng hãy dựa người khác hơn nữa, kể cả có bạn trai rồi thì cũng
có thể được họ ôm vào lòng hoặc nói với họ bất cứ điều gì.
Sau đó Fujiko và Chisa quyết định, lần tới mà gặp cái thằng tên Ango đó thì nhất định sẽ dần cho hắn một trận.
Aramaki và Ayu đang đi trong khu rừng mà khắp nơi đều đang bị nấm bao phủ.
“Trông cứ như mộc nhĩ ấy nhỉ”
“Lần đầu tiên tôi thấy thế này.”
“Mộc nhĩ thì không thể sống thế này đâu… Nhưng dù sao thì cũng nhiều quá nhỉ…”
Từ sâu trong rừng, vẳng lại tiếng của bầy chó. Từ rất nhiều hướng khác nhau, rất nhiều con.
Chúng gọi nhau, hình như đang tập hợp lại.
Aramaki nghĩ… Tại sao mấy đứa lại không chạy tới báo chỗ Hana đang ở nhỉ?
”Fubuki! Mitsuru! Đang ở đâu vậy? Quay lại đây đi! Đừng rời xa tôi!”
Aramaki thử gọi lớn, nhưng không thấy tiếng trả lời.
Từ phía xa, lại có tiếng sấm.
Ayu nói với Aramaki như thể cô vừa nghĩ ra.
“Này, nếu hội Ango không còn ở đấy nữa, thì chắc Hana sẽ quay về sống cùng mọi người đấy nhỉ?”
“Ừ, tôi cũng muốn sớm đưa cô ấy về gặp mọi người. Haru chắc sẽ vui lắm”.
“Hana về rồi, liệu anh có thể đi tiếp cùng tôi không?”
Trước khi Aramaki trả lời, một tiếng sấm dữ dội vang lên.
“Có khói… Cuối cùng thì cũng cháy rồi.”
Lúc đó, ba người nhóm Hana đang bị bao quanh bởi lũ bò sát lớn, tiến thoái lưỡng nan.
“… Cho mượn cái gậy đi Fujiko. Cậu chạy được không? Bọn chúng không còn
nhanh nhẹn như trước nữa. Hãy giẫm lên rồi chạy về phía vách đá kia đi…”
“Không được đâu.”
“Tớ sẽ thử xem sao. Tranh thủ mà chạy đi nhé.”
Nhìn Hana lăm lăm cây gậy xông lên, Fujiko nói có phần bực tức.
“Cậu thật đúng là…”
“Đúng là sao?”
Từ phía sau mấy con bò sát đang vây quanh nhóm Hana, có con gì đó đang chạy đến… Là hai con chó.
“Tớ muốn xem mặt bạn trai của cậu!”
Hai con chó xông vào lũ bò sát, nhân cơ hội đó nhóm Hana chạy tiếp.
“Lần tới tớ sẽ giới thiệu! Còn giờ thì! Chạy đi! Chạy đến vách đá ấy!”
Vừa dựa lưng vào vách đá an toàn, vừa thở được một chút thì mấy con chó lúc nãy chạy đến.
Hana nhận ra.
“Đây là… Fubuki và Mitsuru?”
“Há?”
“Hai con chó lúc nào cũng đi cùng anh Aramaki? Vậy đúng là…”
“Cảm ơn… đã cứu tôi.”
Hana ôm chặt lấy hai con.
“Vậy là anh Aramaki thực sự đã tới gần đây rồi…”
Fubuki và Mitsuru dẫn đường, nhóm Hana và chú ngựa bắt đầu theo sau.
Những cây gần đó đang cháy.
Dù đây là hồ nước và lửa không lan nhanh lắm, nhưng chắc vẫn sẽ thành cháy rừng.
Và trong lúc di chuyển, ba người đã nhận ra.
Hai con chó vừa mới sủa với chú ngựa lúc nãy, và phát hiện ra nhóm Hana
đó, giờ trông chúng rất lạ. Chúng vừa sủa theo kiểu rất lạ, vừa cào cào
lên người.
… Nấm đã mọc trên đó. Nấm mọc trên cả bầy chó.
”Anh Taka! Ủa, gì kia?”
Ayu cũng nhìn thấy nấm mọc trên những động vật có vú loại nhỏ.
“Chờ chút, loại nấm này mọc trên cả động vật sao?”
“Hình như chúng có vẻ rất đau đớn… Hay ta nhổ đi giúp chúng?”
“… Anh Taka. Loại nấm này không phải là cây nấm thật. Về mặt thực vật
thì đây là phần hoa của nó. Tức là khi nấm dạng hoa xuất hiện thì tức là
đã có rễ ăn sâu vào bên dưới… Không biết chúng có mọc trên người không
nhỉ?”
Bất giác Aramaki gọi to.
“Hana! Fubuki! Mitsuru!”
Tiếng gọi đó vọng tới Hana.
“Anh Aramaki?”
Tiếng của Hana vọng tới Aramaki.
Aramaki như đang trong mơ.
… Cô ấy còn sống. Bị nước siết cuốn trôi như thế, cô ấy vẫn còn sống. Ơn trời cô ấy vẫn còn sống.
“Hana! Tôi ở đây! Hana!”
“Anh Aramaki!”
Hai người lần theo tiếng gọi để tới gần nhau.
Từ giữa những thân cây, họ đã nhìn thấy nhau.
Aramaki dùng hết sức gọi lớn. Lúc trước tay mình đã không với tới cô ấy, nhưng lần này thì nhất định…
Một tiếng sấm và chớp sét lớn đánh ngay trước mắt.
Nhóm Hana nằm rạp xuống.
Mời đọc chương tiếp theo.
Trans by Nhim Ken
Khắp nơi đều là nấm. Trải khắp tầm nhìn đều là nấm.
Không chỉ có bề mặt của các loại cây bao quanh khu đầm nước, mà còn mọc dầy đặc ở khắp nơi trên mặt đất.
Hana, Fujiko, Chisa, 3 người đang tiến lại gần khu đầm nước bị nấm bao phủ.
“Trông đúng là sợ sợ thế nào ấy.” Fujiko nói.
“Tăng lên nhanh quá nhỉ…” Chisa nói.
Fujiko ngắt một cây nấm ở gần rồi quan sát thật kỹ.
“Nhưng mà này… Cái này nhìn kiểu gì cũng giống như mộc nhĩ. Vừa to, vừa dầy, trông có vẻ ngon lắm.... Nhưng nghe nói mộc nghĩ thì chỉ mọc ở trên cây chứ không mọc trên mặt đất bao giờ… Mà nó cũng kén loại cây để mọc lắm…”
“Nếu mà ăn được thì tốt quá nhỉ…”
“Tớ đi quan sát xung quanh chút đã.”
Hana tách khỏi hai người, rảo bước đi về phía cây đại thụ đứng giữa đầm nước.
Ở đâu cũng toàn nấm là nấm.
Trên cây đại thụ, nấm cũng mọc chi chit.
Trên cả những con thú thường săn những con mồi cỡ lớn, và cả những chiếc bẫy võng lá…
Trong lúc đi, Hana mới nhận ra là không thấy bóng dáng các loài động vật đâu.
... Chúng đi chỗ khác rồi? Không, không phải. Chúng đang trốn.
Yên lặng quá. Sự yên lặng này khiến Hana cảm thấy có điều gì chẳng lành.
Dù biết là xung quanh đang có điều gì khác lạ, nhưng chỉ có thể nói là thấy nấm mọc quá nhiều thôi. Mà cũng chẳng biết như vậy có phải là điềm xấu không nữa. Liệu đó có phải là điều hoàn toàn không thể xảy ra ở thế giới này hay không…
Nhưng…
… Yên lặng quá.
Hana trở về chỗ cắm trại thì thấy Fujiko đang nướng nấm.
Lấy một cái đã được nướng kỹ, Fujiko dùng dao cắt một mẩu rất nhỏ rồi định đưa vào miệng.
Bất giác Hana hét lên.
“Fujiko! Lỡ có độc thì sao?”
“Có một tý thôi mà…”
Ngồi bên cạnh Fujiko, Chisa tỏ vẻ nhăn nhó.
“Cứ bảo là không ăn thử thì làm sao biết được… Ngoan cố thật đấy.”
“Từ lúc tới thế giới này ta vẫn làm thế còn gì.”
“Đã có luật là muốn ăn gì thì phải tự tìm rồi tự thử độc mà.”
Hana nhìn Fujiko với vẻ mặt lo lắng.
“Thì đúng là như vậy… nhưng phải quan sát vài ngày xem thế nào đã. Có những loại nấm đến vài ngày sau mới phát tác đó. Giờ nếu ăn mà thấy lạ lạ là nhổ ra ngay nhé.”
”Không sao đâu”
“Nhưng bố mình bảo, nếu là nấm trong rừng thì đừng có đụng vào…”
“Nhưng mà này Hana. Cái này cả vị lẫn mùi đều giống như là mộc nhĩ mà chúng ta đã biết.”
Dù mới chỉ nếm thử một mẩu rất nhỏ, Fujiko đã xác định được ngay.
“… Fujiko, cậu rành về mộc nhĩ lắm à?”
“Ừm, cũng gần như vậy… Lúc mới thấy loại nấm này ở dưới hầm, mình đã chẳng nói “Đây là mộc nhĩ” còn gì? Mình cũng biết phân biệt chút chút…”
”À, mà này…”
Fujiko tiết lộ một việc khá bất ngờ.
“Tên của tớ, Fujiko là lấy từ tên một loài mộc nhĩ đấy”.
Cả Hana và Chisa đều bất ngờ trước nguồn gốc tên của Fujiko.
Vì cả hai đều nghĩ, tên của Fujiko là lấy từ hoa Fuji (một loại hoa màu tím thường nở thành chùm dài rủ xuống).
Fujiko liền giải thích cho hai người nghe.
Ông ngoại của Fujiko đã từng sống với cô hồi còn nhỏ, và đã trồng mộc nhĩ rất lâu năm. “Fujiko” chính là tên của một loại mộc nhĩ được thu hoạch vào mùa hoa Fuji nở.
“Chính vì vậy, so với những người khác thì khi nghe đến mộc nhĩ là mình cảm thấy rất thân quen… Nhưng hồi bé thì cứ cảm không thích vì tên mình là “mộc nhĩ”…”
“Chị cũng vậy đấy…”
Chisa khúc khích cười và cũng tiết lộ một chuyện khá bất ngờ.
“Tên của chị, “Chisa”, chính là rau diếp đấy… Là ông chị đặt cho đấy”.
“Thật á!”
“Thế sau chiến tranh, ông chị phát tài nhờ rau diếp à?”
“Hình như là vậy. Hồi bé ông thường kể với chị là rau diếp thường được khắc trên những bức tranh tường thời Ai Cập cổ đại đấy. Lúc đó mới thấy hơi vui vui một chút...”
Hana cười và nói.
“Tên của hai người hay thật đó.”
“Chứ còn gì!”
“Ừm, giờ thì thấy đúng là như thế thật.”
“Thế còn cậu? “Hana” tức là hoa gì?”
“Ừ, giá mà mình hỏi được bố mẹ nhỉ…”
“Không phải hoa anh đào sao?”
“Nhưng mình sinh vào mùa đông mà…”
Cả ba đang vừa đi vừa thong thả nói chuyện thì bất chợt dừng lại vì có tiếng động lớn.
Một tiếng sấm lớn. Rất gần.
“Vừa… vừa có sấm à?”
“Gần quá nhỉ.”
“Ôi không…”
Bỗng dưng cả ba đều đứng im bặt, và có tiếng bước chân lại gần.
Là chú ngựa con bướng bỉnh nọ.
”Mày sợ à? Lại đây!”
Hana vừa cất tiếng gọi, chú ngựa liền cất tiếng kêu rồi chạy lại gần 3 người.
Hàng ngày nó rất bướng bỉnh, dù Hana có gọi cũng rất dửng dưng, nhưng hôm nay thì lại rất ngoan. Hana vuốt ve chú ngựa.
Nó đang run rẩy. Hình như đang lo sợ điều gì đó.
Sợ tiếng sấm chăng…? Không, nhưng từ mấy hôm trước, chú ngựa ngày bắt đầu tỏ ra hơi sợ Fujiko.
Rốt cuộc là nó sợ điều gì nhỉ. Hana cứ nghĩ mãi.
Cả ba người và chú ngựa nhỏ bắt đầu cúi người, di chuyển một cách thận trọng hơn.
“Rời khỏi cây này thôi… Cúi thấp xuống…”
“Phải rồi, người ta thường bảo có sấm thì mộc nhĩ mọc rất nhanh đó.”
“Cái gì?”
“Thật không vậy?”
“À thì… cũng không chắc.”
Trong lúc nhóm Hana di chuyển đến một nơi an toàn hơn thì Aramaki và Ayu cũng bắt đầu nghe thấy tiếng sấm vọng lại từ xa.
“Ồ… có tiếng sấm.”
“Hiếm quá nhỉ”
“Mùa khô có lẽ là sắp kết thúc rồi… Năm nay ngắn quá nhỉ.”
Theo sự dẫn đường của bầy chó, Aramaki và Ayu đi dọc theo triền núi hiểm trở.
“… Nếu Hana đã từng đi theo lối này, chắc hẳn cô ấy vẫn còn khỏe. Ơn trời.”
Để đề phòng sấm sét và cháy rừng trên núi, cả hai quyết định đi xuống vùng thấp dưới chân núi.
Ngày hôm sau.
Hana tới gần khu nước để kiếm đồ ăn.
Suốt đêm qua, sấm rền không ngớt. Không biết có phải nghe chuyện có sấm thì nấm mọc nhiều hay không, mà Hana có cảm giác chúng mọc nhiều hơn thật.
Hôm nay quanh bờ nước cũng rất yên lặng. Không thấy bóng động vật đâu… Vừa nghĩ vậy thì Hana nghe thấy tiếng nước động.
“Cá sấu?”
Hana cảnh giác rời khỏi chỗ ấy.
Trước mắt cô là một con cá sấu kỳ dị… Trên lưng của nó mọc đầy nấm. Cả trên mặt. Không phải là một mà là mọc rất nhiều.
Con cá sấu di chuyển chậm chạp rồi trườn xuống nước. Trông nó có vẻ rất khổ sở.
Và Hana nhận ra.
Các loại động vật khác đang trốn trong bóng cây. Cả loài bò sát lẫn loài có vú.
Trên thân chúng đều mọc nấm.
Hana chạy về phía Fujiko.
“Mọi người ơi… gay to rồi!”
“Hana! Gay to rồi!”
Cả hai cùng đồng loạt kêu lên.
“Nấm mọc cả trên các con thú nữa!”
“Cây cối héo hết rồi.”
Theo hướng Fujiko chỉ, Hana và Chisa thấy các cây đều đang héo dần.
“Quanh đây… cây đang rữa ra và héo dần. Đúng là mộc nhĩ là loại nấm mọc trên những thân cây khô, hút chất dinh dưỡng từ trong thân cây nhưng chắc chắn là nó không thể cộng sinh trên thân cây sống được. Vậy mà nó mọc trên thân cây tươi kìa.”
“Trên cả động vật nữa?”
“… Quả nhiên, không phải là loại nấm thường.”
“Fujiko, cậu thấy trong người thế nào?”
“Cũng có gì khác đâu?”
Cả ba cũng kiểm tra người chú ngựa nhỏ.
“Chú mày… không bị nấm mọc nhỉ”
“Chắc không sao đâu.”
Hana nhớ lại câu chuyện hôm trước của Chisa và đoán.
“Này… có lẽ đây cũng là một loại mộc nhĩ bình thường nào đó…”
Hana nói với hai người chuyện mà cô từng nghe về thời Ai cập cổ đại.
Ngày xưa, những người phát hiện ra các kim tự tháp thời Ai cập đều bị chết, người ta cho rằng đó là do lời nguyền từ các Pharaon, nhưng thực ra có một giả thuyết là trong quá trình khai quật đã làm phát tán vi khuẩn hoặc virus cổ ra bên ngoài.
Đó là những loại vi khuẩn cổ đã từng tồn tại bình thường hồi xưa, nhưng thời người ta khai quật thì không còn nữa, vậy nên mới gây hại cho cơ thể cho những người khai quật đó.
”Loại nấm này, có khi là phát tán từ lúc chúng ta mở cái hầm đá đó.”
“Nghĩa là… nó là từng là loại mộc nhĩ bình thường, nhưng đối với thể giới này thì nó là kẻ ngoại lai, đúng không”
“Nó phát tán trong một môi trường hoàn toàn khác, tuy vậy lại có thể thích ứng khá tốt, và nếu chúng phát triển rất mạnh thì…”
“Có thể làm hủy diệt những loài đang có… phải không?”
Một sự im lặng nặng nề bao quanh 3 người.
“Làm sao giờ…”
“Nói vậy thôi nhưng cũng chẳng làm được gì đâu. Chẳng làm gì được nữa đâu, Hana. Cho dù toàn bộ sinh vật ở đây có bị hủy diệt đi nữa.”
”Tạm thời… hay là cứ trốn đi? Chẳng có gì đảm bảo là nấm sẽ không mọc trên người chúng ta cả.”
”Đúng vậy, thu dọn hành lý thôi.”
Hana vừa dọn đồ vừa nghĩ ngợi.
… Mình đã quyết định, là sẽ sống ở thế giới này.
Nhưng.
Thế giới này có cho phép mình làm điều đó hay không, thì còn chưa biết.
Hana, Fujiko, Chisa thu dọn đồ đạc rồi bắt đầu rời đi.
Bỗng nghe thấy tiếng chú ngựa nhỏ đang đi trước họ một chút.
Nhìn ra thì thấy có hai con chó con đang sủa trước nó.
“Gì vậy? Chó hoang à?”
“Này! Đi đi!”
Bọn Hana vừa nhặt cành cây khô, đá nhỏ vừa dọa hai con chó.
Thấy vậy, chúng liền thôi sửa, len lén đi lại gần 3 người. Sau đó chúng đi vòng quanh đánh hơi, rồi chạy đi như đã phát hiện được điều gì.
Chú ngựa nhỏ đứng bên cạnh Chisa, nghiến răng như dọa hai chú chó vừa chạy đi.
“Không sao chứ?”
”Bất ngờ thật… lại có chó cơ đấy. Đó giờ có thấy con nào đâu…”
“Hình như…”
“Trông giông giống… chó của anh Aramaki?”
“Há? Anh Aramaki?”
“Không lẽ đang tới gần đây…?”
… Hay là anh ấy, đang đi tìm mình?
… Sau khi mình bị cuốn trôi, anh ấy vẫn không nghĩ là mình đã chết, mà đã đi tìm suốt từ đó tới giờ…?
Trong giây lát, Hana gần như muốn khóc vì cảm động, nhưng cô đã lập tức quay về thực tại.
”Không được rồi! Anh Aramaki!”
Hana quay ngược lại phía Fujiko và Chisa, quyết định đuổi theo hai con chó nhỏ.
“Fujiko, hãy ra khỏi rừng theo hướng đó. Mình sẽ đi kiểm tra xem có anh Aramaki không!”
Hana vừa đuổi theo mấy con chó vừa chạy cắt ngang qua khu rừng.
Vừa chạy, cô vừa nhìn thấy rất nhiều động vật.
Tất cả bọn chúng trông đều rất uể oải vì bị nấm mọc trên người.
… Không biết nấm có mọc trên người bọn mình không nhỉ?
… Mấy con động vật bị nấm mọc thì sẽ ra sao nhỉ? Chúng sẽ chết?
… Cả cái cây khổng lồ đó, rồi cũng sẽ bị héo chết?
“Xin lỗi… xin lỗi…”
Hana vừa chạy vừa lẩm bẩm. Và cầu nguyện.
… Anh Aramaki, đừng đi theo bầy chó mà tới đây! Đừng có lại gần đây.
… Không thể biết được chuyện gì sẽ xảy ra với bọn em và bầy chó đâu.
Ayu đã nhìn thấy màu xanh ở bên kia vách núi.
“Rừng kìa. Chắc là có nước đấy”
Aramaki nghe thấy tiếng chó sủa từ xa.
“Là Delex đấy. Tiếng sủa khác quá. Có khi là nó đã tìm ra Hana chăng. Ta đi thôi.”
Nhưng Fubuki và Mitsuru đang đi trước Aramaki bỗng dừng phắt lại.
“Fubuki, Mitsuru, nào, đi thôi!... Sao thế?”
Fubuki và Mitsuru vẫn đứng yên.
[Translator: NhimKen]
February 12, 2012
7SEEDS Chương Kinh trập 7 - Tiến hành
Biển đã hiện ra trước mắt Ayu và Aramaki.
“Đúng như anh nói kìa. Lâu lắm rồi mới lại thấy biển.”
Từ một vách đá, Ayu tìm được đường xuống gần biển hơn. Những vách đá gần biển cũng không quá gập ghềnh, chỉ giống như những con dốc cao, nên hai người không phải vất vả gì lắm cũng tới được bờ biển.
“Cây cối mọc gần biển trông cũng hay nhỉ!”
“Tôi chưa tới vùng này bao giờ, nhưng ở bờ biển thì sẽ có nhiều thứ ăn được hơn đấy.”
Aramaki huýt sáo. Khoảng 10 con chó chạy đến.
“Đây là giày của Hana. Ngửi mùi lại một lần nữa, rồi đi tìm giúp tao nhé.”
Bầy chó tản ra. Nhìn từ phía sau, Ayu lên tiếng hỏi.
“Anh thực sự vẫn nghĩ là Hana còn sống à?”
“… Tôi… vẫn chưa nhìn thấy thi thể cô ấy… nên vẫn nghĩ là may ra còn hy vọng. Có thể chỉ là hy vọng thôi.”
Ayu tìm thấy một chỗ có vẻ phù hợp để dựng trại tối nay.
“Hôm nay ta nghỉ lại đây chứ? … Dưới biển chắc có thứ ăn được đấy. Nào, lặn xuống tìm cái gì đó thôi!”
Aramaki cười nhăn nhó.
“À không… tôi không làm được. Tôi không biết bơi.”
Ayu khựng lại. Ayu, gần như đông cứng.
“Anh không biết bơi?”
Ayu tròn mắt nhìn Aramaki.
“Anh không biết bơi?”
“Có cần phải hỏi lại những hai lần như thế không?”
“Không thể tin được! Thế mà vẫn được tới đây á! Thật xấu hổ!”
Ayu giờ đã hiểu được một chút cảm giác tức giận của Ango đối với đám người thường.
Cô quay ngoắt lưng về phía Aramaki.
Aramaki lí nhí giải thích về việc mình không biết bơi. Hồi học tiểu học thì không dám… Nghỉ hè thì toàn chơi bóng chày…
Ayu nghe nhưng vẫn quay lưng lại với Aramaki, bỗng dưng trong đầu cô nguội hẳn.
… Nhưng, người này, đã sống được ở đây hơn 10 năm.
… Tại sao? Vậy là không giống như các thầy nói, có năng lực hay không có năng lực, chẳng quan trọng gì sao?
Ayu quay phắt lại, nhìn chăm chăm vào mặt Aramaki.
… Để sống được ở đây, chắc chắn phải cần yếu tố gì khác nữa…
“… Gì… gì vậy…. Tôi… tôi xin lỗi…”
Aramaki nhìn xuống, vẫn tiếp tục giải thích. “Tôi cũng định nhờ Hana dạy cho nhưng mà…”. Nghe đến đấy, Ayu đã quyết định mình sẽ phải làm gì.
“Tôi sẽ dạy anh.”
“Há?”
“Thế nhỡ lúc nguy cấp mà không biết bơi thì chẳng phải rất gay sao? Có khi còn liên quan đến tính mạng của tôi nữa ấy chứ. Nếu partner mà không có năng lực tương xứng thì tôi không thể yên tâm được… Nào, giờ tôi sẽ dạy anh từng chút một.”
Ayu nhanh chóng đi vào một bụi cây gần đó để thay sang bộ đồ bơi.
Đó là một bộ đồ bơi đơn giản, quần đùi và áo bó. Quanh eo có thắt một bộ dây lưng, trên đó có gài dao.
Ayu hoàn toàn không để ý đến vẻ bối rối của Aramaki đang nhìn ngó loanh quanh, cô buộc gọn tóc rồi quay sang Aramaki nói tiếp.
“Vì thủy triều đang lên, nên ta sẽ làm quen ở chỗ đằng kia trước đã”.
Aramaki không có quần bơi. Mà nói thật, suốt bao nhiêu năm sống hoang da, anh chẳng có lấy một bộ quần áo tử tế. Bất đắc dĩ anh đành mặc một chiếc quần đùi thay cho quần bơi rồi bước xuống biển.
Bước sâu xuống ngang eo, Ayu vừa khoanh tay vừa nói với Aramaki.
“Anh có úp mặt xuống nước được không? Có thể để tự nổi được không?”
“À… chắc được…”
“Làm thử đi.”
Aramaki định nổi trên mặt nước mà không được, ngay lập tức phải ngẩng mặt lên.
Ayu cảm thấy tức giận với sự chậm chạp quá mức của Aramaki.
“Vô dụng thế nhỉ! Đến chó còn bơi được kia mà! Ngay cả Kuroda cũng…”
“Xin lỗi, tôi sợ quá…”
“Nếu giữ tay thì chắc là được. Làm vậy thì chắc không sợ nữa chứ?”
Ayu nắm lấy tay Aramaki.
Một cánh tay rắn chắc, Ayu nghĩ vậy. Là cánh tay đã tồn tại suốt bao nhiêu năm tới tận bây giờ.
“Đừng khum ngón tay vào lòng bàn tay. Khoát thế này này”
“Á! Tôi xin lỗi. Để tôi làm lại lần nữa.”
Aramaki cứ để Ayu cầm tay như thế, anh thử nổi trên mặt nước một lần nữa.
Ayu nắm tay anh, vừa quan sát vừa chỉ dẫn tiếp.
“Đừng dùng sức quá, cứ để mặc cơ thể trên nước… Tự khắc anh sẽ bơi được mà… Thư giãn đi.”
Trước mắt Ayu là tấm lưng rộng của Aramaki… Một vết thương lớn. Dấu tích của việc bị động vật tấn công.
“Thử mở mắt ra đi… thả lỏng cánh tay…”
Aramaki vẫn để Ayu giữ tay mình, lặng lẽ bơi, ngụp mặt xuống một lúc lâu.
“… Này! Anh vẫn còn sống đấy chứ?”
Oạp! Aramaki ngẩng mặt lên.
“Oa!... Được cầm tay có khác, không sợ mấy nữa.”
“Anh… nhịn thở cũng tốt đấy chứ?”
“Về điểm đó thì tôi rất tự tin.”
“Vậy thì tốt quá còn gì. Tại sao lại không bơi được nhỉ?... Một lần nữa nhé.”
Ayu vừa nhìn Aramaki vừa đưa ra thêm những chỉ dẫn mới, dẫn anh dần dần ra được chỗ nước sâu hơn.
Ayu vừa dạy Aramaki vừa nhận ra.
… Tiến bộ rất nhanh.
… Cử động của chân tay rất linh hoạt và mạnh mẽ. Người này… có khả năng vận động rất tốt.
Sau một hồi tập luyện, Aramaki đã có thể nổi được một chút, tạm thời vừa nổi vừa khua chân tay để tiến được một chút.
Aramaki bơi một mình về chỗ Ayu đang đứng, cất tiếng gọi to.
”Tôi bơi được rồi! Tuyệt không?”
“Mới đầu mà được như thế là tốt lắm. Nào, lại một lần nữa…”
Ayu vừa định dạy tiếp thì chợt thấy nhói đau ở gót chân.
Cô liền ngụp ngay xuống nước, nhìn vào gót chân.
Một con gì đó trông như con cá sấu đang cắn cô.
Vẫn ngụp trong nước, Ayu rút dao ra, định lôi con cá sấu ra thì Aramaki lao vội tới cứu cô. Vốn dĩ Aramaki định bơi lại một lần nữa thì đột nhiên thấy Ayu chìm trong nước, đoán là có chuyện gì gay go nên mới vội lao tới.
Aramaki cứ thế ôm Ayu rồi chạy thốc lên bờ.
Vừa bế vừa hốt hoảng hỏi.
“Cô… cô không sao chứ!? … May mà tôi tới kịp.”
“Làm gì tới mức đó. Trông anh còn hoảng hơn tôi kìa. Mau thả tôi xuống đi.”
“… Có đi được không?”
Ayu vừa được thả xuống, liền cúi xuống xem xét gót chân thật cẩn thận rồi quay lại phía Aramaki.
“Không sao đâu. Anh cũng phải để ý dưới chân đấy…”
Nói rồi cô mới nhận ra.
“Quần anh, bị trôi mất rồi à?”
Aramaki xấu hổ quá ngồi thụp xuống.
Ayu nhìn điệu bộ ngượng ngịu của Aramaki, bất giác cô phụt cười rồi quay lưng về phía anh.
“… Dù sao, cũng cảm ơn.”
Aramaki vừa giấu mình trong nước, vừa hoang mang không biết Ayu đã nhìn thấy hết cả chưa, trong đầu chỉ tràn ngập một từ “xấu hổ”, chẳng nghĩ được gì khác.
Dù vậy anh cũng nghĩ, như vậy mà Ayu vẫn bình thản như không, giỏi thật.
Bề ngoài trông Ayu vẫn bình thản, nhưng thật ra trong lòng cũng có chút bối rối.
… Hồi còn bé thì nhìn quen rồi. Tại vì bọn con trai toàn chơi trò cởi truồng.
… Nhưng anh ta ở trần mà ôm mình như vậy, sao mình cũng không thấy khó chịu gì nhỉ..
Trời đã tắt nắng.
Aramaki chữa vết thương ở chân cho Ayu, để cô nghỉ và một mình chuẩn bị bữa tối.
Ayu nhìn theo những cử động của Aramaki.
Như hôm nay đã thấy, anh ta có khả năng vận động rất tốt. Khi xử lý vết thương ở chân cho mình cũng làm rất chính xác.
Đúng là thành quả của việc đã tồn tại suốt mười mấy năm qua.
Nghĩ vậy, Ayu quyết định nói với Aramaki một đề nghị cho tương lai.
“… Này, anh Taka. Tôi nghĩ một lúc nào đó cũng sẽ sinh con, tới lúc đó, không biết có thể nhờ anh giúp có được không?”
Aramaki quá kinh ngạc, đánh rơi luôn xoong cơm tối xuống đất.
”… Cái… tự dưng cô nói cái gì vậy!?”
“Tất nhiên, nếu anh ghét thì đành chịu vậy…”
“Không phải là ghét…”
Trong lúc Aramaki còn đang rất kinh ngạc, Ayu bình thản nói tiếp phần suy luận của cô, “Nếu sinh con thì tôi rất muốn nó được hưởng gen di truyền ưu tú nhất.
Theo như quan sát từ trước tới giờ, tôi thấy anh rất giỏi.
Tất nhiên là không phải ngay bây giờ, nhưng nếu khi nào thuận lợi thì…”
Aramaki nghe Ayu nói vậy, liền thử giải thích cho cô nghe rằng chuyện sinh con không phải là thế.
Nhưng vì Ayu được nuôi dưỡng trong một môi trường đặc biệt nên cô không hiểu thế nào là tình yêu hay sinh con đẻ cái, vì vậy ý của hai người cứ lệch nhau.
Aramaki đã nhận ra suy nghĩ lệch lạc của Ayu.
Anh nói bọn giáo viên đã dạy cho Ayu về cách sinh con như thế, thật đúng là tồi tệ.
“Bọn giáo viên đó thật quá tồi tệ. Coi khinh cả cô lẫn chúng tôi.”
“Xin lỗi, tôi cũng chỉ định thử thế thôi…”
Aramaki lại thử giải thích về chuyện “yêu” là như thế nào, theo cách mà anh biết.
“Nếu có một người nào đó mà cô nghĩ là rất quan trọng đối với cô… người mà cô nghĩ rằng không muốn rời xa họ… người mà cô nghĩ rằng rất muốn yêu thương và ôm ấp họ một cách vô điều kiện… thì hãy nắm lấy người ấy.”
“Cảm giác yêu thương thì đại khái tôi cũng hiểu. Vì trước đây tôi cũng nghĩ rau cỏ mình trồng ra là rất quan trọng.”
“Ừ, cô nghĩ được như vậy là rất tốt. ”
Aramaki vừa cười vừa trả lời Ayu.
“… Phải rồi… Hana, là người mà anh “yêu” đó hả?”
Aramaki không trả lời ngay. Anh vừa nghĩ, vừa từ từ nói với cô.
Chuyện đó… có lẽ… hơi… khác một chút… Mà Hana cũng có người yêu khác rồi…
“A…. xin lỗi… tôi cũng không dám khẳng định được”.
Aramaki nói với Ayu, rằng thực ra bản thân anh cũng chưa thật sự hiểu rõ “yêu một ai đó” là gì.
“… Nói chung, là khó lắm…”
“… Đúng thế…”
Ayu ngồi cạnh Aramaki bên đống lửa, lặng yên suy nghĩ.
Kuroda lại gần cô. Ayu xoa đầu nó, rồi ôm nó vào lòng.
Ngày hôm sau…
Ayu và Aramaki đi dọc theo bờ biển, tới khu vực mà hôm qua họ còn chưa đi qua.
Một hồi lâu sau Derec xuất hiện, sủa ăng ẳng như ra hiệu điều gì đó.
“Derec… sao thế? Tìm thấy gì rồi à?”
Cả hai cùng chạy theo nó.
Trên bãi biển cách xa đó một chút, có đến mấy con chó của Aramaki đang tập trung lại ra hiệu.
Ở đó có một cây gỗ bị dạt vào bờ biển. Nhìn mảnh vải vướng vào thân cây, Aramaki nhận ra.
“Đây là… khăn tay của tôi? Nó đã bị rơi xuống dòng sông ngầm, chỗ Hana bị ngã…”
Một con chó khác có vẻ rất sung sướng, cho anh xem thứ mà nó vừa tìm được.
Một chiếc giày. Chỉ có một chiếc, và là giày leo núi.
Aramaki đổi sắc mặt.
Đây là giày Hana đeo khi đó.
Trong đầu Aramaki bắt đầu bùng nhùng những suy nghĩ.
… Dòng sông ngầm đó, hình như là chảy ra vùng biển này?
… Vậy, Hana cũng…?
… Thi thể của Hana cũng… trôi dạt tới đây…?
Ayu nhìn Aramaki từ phía sau.
Người anh bỗng như chùng hẳn xuống. Ayu lập tức nắm lấy tay Aramaki, chỉ cho anh thấy.
“Taka, anh nhìn kìa. Có vết nhóm lửa. Lại còn biết cách dập hẳn rồi mới đi đấy.”
Ayu rời Aramaki, chỉ cho anh thấy một dấu vết khác.
“Còn nữa, có rất nhiều vỏ sò ở đây. Chắc chắn là có người ăn… Có ai đó đã ở đây. Có thể không phải là Hana, nhưng tôi nghĩ rất có khả năng chính là cô ấy… Có lẽ cô ấy vẫn còn sống và bị dạt tới đây.”
Ayu nói vậy rồi quay sang nhìn Aramaki.
Aramaki không nhìn cô. Dường như anh đang chìm vào thế giới của riêng mình.
Từ đôi mắt anh, một dòng nước mắt đang chực chảy xuống.
Ayu giơ tay về phía Aramaki, nhưng rồi bất giác dừng lại.
… Cô không hiểu nổi cử động của chính tay mình nữa.
Sự bối rối của Ayu đột nhiên bị tiếng sủa của bầy chó cắt ngang.
Aramaki chợt tỉnh, quay về phía chúng.
“Thế nào? Thấy có mùi của Hana à?... Ta thử đuổi theo xem sao, Ayu. Có khi sẽ gặp được đấy.”
Cùng thời điểm đó, Hana, Chisa, Fujiko, ba người đang phải đối mặt với một hiện tượng bất thường.
Bầu không khí trở nên yên lặng hơn.
Chú ngựa nhỏ ương bướng có vẻ đang sợ điều gì đó.
Cả ba người đều nhận thấy, loại nấm mà dạo gần đây mới mọc lên nhiều hơn, và chúng bắt đầu xâm thực một cách nhanh chóng, chứ không phải chỉ là mọc thêm nhiều nữa.
Nấm mọc ở khắp nơi, chi chít trên cây đại thụ, tới mức trông rất đáng sợ, như thể đang ăn sâu vào nó.
Cả ba cuối cùng cũng nhận ra. Thế này, thực sự là rất bất thường.
[Translator: NhimKen]
Cuộc hành trình của Aramaki và Ayu vẫn đang tiếp tục.
Ayu nhận ra sự thay đổi của cảnh quan xung quanh.
“Cây cối mọc đã khác rồi… Độ cao so với mực nước biển cũng giảm xuống, mặt đất dần trở nên bằng phẳng hơn.”
“Tôi nghĩ, có khi chúng ta gần ra đến biển rồi cũng nên.”
“Đúng vậy… Ối!”
Kuroda nhảy phốc lên ba lô Ayu. Từ phía sau, nó bắt đầu nghịch vầy khuôn mặt cô.
“Kuroda, gì thế? Đói rồi thì cứ ăn đi.”
Aramaki vừa cười vừa nói với Ayu.
“Nó muốn chơi đó.”
“Chơi… nhưng chơi gì bây giờ?”
Được Aramaki chỉ cho, Ayu tuy không hiểu tại sao nhưng cũng nhặt một cành củi khô ném thử.
Kuroda vội nhảy đuổi theo cành củi. Nhặt được rồi, nó lại vội vã mang về chỗ Ayu, hướng về phía cô mà sủa oăng oăng. Giọng nó nũng nịu như thể muốn hối thúc Ayu làm gì đó với cành củi mà nó vừa mang về.
Ayu thấy thế liền nghĩ.
… Ngốc à? Thế này thì có gì vui?
… Hình như nó bảo, làm nữa đi à?
Ayu không thể hiểu nổi phản ứng của Kuroda.
Ayu nhận ra Aramaki đang vuốt ve hai chú chó mà cô chưa thấy bao giờ.
“… Vất vả quá nhỉ. Cảm ơn nhé, Derec, Teno!”
Hai chú chó này sau khi được Aramaki vuốt ve, lại chạy đi mất như thể đang tìm kiếm thứ gì.
“Hai con vừa nãy, tôi chưa thấy bao giờ.”
“Ừm, tôi nhờ chúng đi theo nhiều hướng để tìm Hana.”
Họ tìm thấy một nguồn nước và dựng lều ở đó.
Vừa chuẩn bị bữa ăn, Ayu vừa thử hỏi Aramaki một điều mà cô vừa mới nghĩ đến.
“Này, tổng số chó của anh, là khoảng bao nhiêu con?”
“Nhiều lắm, tôi không nhớ nổi nữa. Chắc phải hơn trăm con.”
Đàn chó của Aramaki, đến khi vượt quá một số lượng nào đó thì chúng sẽ tách ra sống thành từng đàn. Aramaki nói, đó là vì nếu tất cả chúng cùng sống ở một chỗ thì sẽ ăn hết mất thức ăn ở khu vực đó mất.
Ayu vừa nghĩ vừa nói với Aramaki.
“… Ừm, anh từng nói, những con chó đó vốn là ở Hokkaidou, ở Honshuu này không có đúng không? Tức là anh đã mang loài chó mà ở Honshuu không có, rồi làm cho chúng tăng dần lên đúng không? Chẳng phải là đông quá sao? Nếu một loài mà vốn dĩ ở đây không có, nay lại tăng lên một cách bất thường, thì có khi vì thế mà một loài nào đó sẽ bị tuyệt diệt đấy.”
“Xin lỗi… chuyện đó, tôi chưa từng nghĩ tới. Chỉ nghĩ là, được sống bên chúng là tôi hạnh phúc rồi… chúng bảo vệ tôi, khiến tôi an tâm…”
“Mà cũng chẳng còn cách nào khác. Vì chỉ để sống được không thôi, đối với anh cũng đã rất vất vả rồi.”
Bữa tối kết thúc.
Aramaki ngồi bên đống lửa, lặng yên vuốt ve hai chú chó.
Ayu nhìn thấy vậy liền nghĩ.
… Trông anh ấy có vẻ buồn. Mình đã nói điều gì không hay chăng?
“Taka, anh giận à? Có lẽ… là tôi đã nói hơi quá… Nhưng, chuyện đó là thật mà…”
“… Tôi có giận gì đâu. Chỉ nghĩ là… Ayu giỏi thật đấy… Còn tôi thì nghe chuyện đó rồi, nhưng cũng không biết phải làm sao, mà cũng không làm được gì cả…”
Nói vậy rồi Aramaki nhìn xuống đất. Ayu liền tiếp lời.
“Tôi nghĩ, như vậy là được rồi. Ít nhất là cũng không sao đâu. Những thứ gì phát triển quá mức, vượt mức cân bằng thì đều bị chọn lọc một cách tự nhiên, rồi lại giảm dần ấy mà.”
Nghe Ayu nói vậy, bất giác Aramaki trông như muốn khóc.
“Ôi trời, anh không sao chứ? … Tôi lại nói gì không phải nữa rồi.”
Ayu khom lưng, đưa tay vuốt nhẹ lên lưng Aramaki, lúc này đang ho nhẹ.
Hơi ấm từ cơ thể Aramaki truyền đến bàn tay của Ayu.
Bất giác cô bỏ tay ra.
”Tôi ổn mà. Ayu, cô thú vị thật đấy… Chúng sẽ bị chọn lọc sao?”
Ayu tuy không hiểu Aramaki nói mình thú vị là ở chỗ nào, nhưng cô vẫn tiếp tục nói về chuyện “chọn lọc trong tự nhiên”.
Ví dụ, nếu số lượng sư tử tăng lên quá nhiều, ăn thịt hết thỏ thì đến lượt sư tử sẽ bị giảm dần. Cả thực vật lẫn động vật đều vậy, sự cân bằng là quan trọng nhất.
Nếu một loài nào đó tới sống tại một nơi mà trước đây chưa hề có nó, và phá hoại hệ sinh thái ở đó, thì tự nhiên tự khắc sẽ có rất nhiều cách để lấy lại sự cân bằng.
Về chuyện đó thì chó hay người cũng như nhau, chẳng qua chỉ là một hạt cát trong tự nhiên mà thôi.
“… Tôi hiểu rồi. Nhưng dù vậy, nếu không có bọn chúng thì chắc tôi cũng không thể sống được tới ngày hôm nay. Chỉ mong cho chúng sau này cũng được sống tiếp ở đây, không biết có được không?”
Đêm đó, Ayu nằm một mình trong lều, nhìn chăm chăm vào bàn tay mình.
… Anh ta không làm gì mình cả, mà sao tự mình lại chạm vào…
… Hình như cũng không thấy khó chịu…
Sáng hôm sau, Aramaki tươi cười nói.
“Nào, hôm nay đi nhiều vào nhé. Chắc là sắp thấy biển rồi đấy.”
Ayu nhìn Aramaki.
… Trông mặt thế này, chắc đêm qua anh ấy không ngủ được.
… Dù là chuyện đúng, nhưng nói quá thì đúng là cũng không nên…
Đi được một hồi, từ trên một cái cây đột nhiên có quả rơi xuống. Ayu không tránh mà tự nhiên đưa tay ra bắt lấy. Đó là một loại quả vỏ mỏng, cứng, bên trong rỗng không.
Aramaki gọi nó là “quả bóng”.
“Tới gần biển Nhật bản thì sẽ thấy loại quả này. Chẳng ăn được, thôi thì dùng làm đồ chơi vậy… Fubuki!”
Aramaki ném “quả bóng” về phía xa.
Fubuki chạy vội đi, nhảy lên rồi tóm lấy.
“Cả Mitsuru nữa!”
Ngay lập tức nó cũng giống Fubuki, nhảy một cú rất đẹp rồi chộp lấy quả bóng.
Ayu tròn mắt kinh ngạc về tốc độ chạy, khả năng bật và khả năng phát đoán chính xác của hai chú chó.
“Thể lực của chúng tốt thật đó! Có khi dùng được vào làm việc gì cũng nên.”
“Chừng ấy thì tôi cũng làm được mà. Ayu, ném bóng đi.”
“Ném? Cho anh á?”
“Ném lên trời ấy!”
Tuy không hiểu lắm nhưng Ayu vẫn ném thử.
Aramaki vươn người lên, bắt lấy của bóng, rồi lại ném về phía Ayu.
“Thêm một quả nữa đi. Xa hơn nữa!”
Ayu dùng thêm sức, ném xa hơn. Aramaki ngay lập tức chạy đuổi theo, nhảy lên rồi bắt lấy.
Cơ thể Aramaki tràn ngập một cảm giác quen thuộc ngày xưa. Mắt anh sáng lấp lánh.
“Tôi làm chốt gôn cũng giỏi lắm đó!”
“Chốt gôn?”
Ayu vừa nói với Aramaki, vừa chụp lấy quả bóng mà anh vừa ném trả lại.
Nhìn dáng Ayu bắt bóng, mắt Aramaki lại sáng lên.
“Ayu, khả năng vận động của cô tốt thật đấy!”
“Đương nhiên rồi! Mọi người trong đội của tôi đều thế… nếu không, sẽ không được ở lại đâu.”
“Ta chơi trò bắt bóng nhé!”
Theo lời Aramaki, Ayu cứ ném bóng, bắt bóng, lại ném, rồi lại bắt…
Vừa lặp đi lặp lại, Ayu vừa nghĩ.
… Trò gì thế này? Mình, đang làm gì thế này?
Aramaki vừa ném bóng về phía Ayu, rồi lại bắt lấy bóng ném từ cô. Anh liên tục hô lên những từ gì đó. Kiểu như “Nice catch”, “tuyệt quá”, hay là “đúng thế!~”…
Ayu tuy không hiểu là phải phản ứng lại những tiếng hô đó như thế nào, nhưng cô vẫn tiếp tục ném và bắt.
Lúc Ayu đang định bắt một quả bóng của Aramaki thì Kuroda chen vào. Nó nhảy lên, chộp lấy quả bóng rồi chạy biến đi mất.
“Kuroda! Không được chen ngang!”
Kuroda vẫn ngậm quả bóng, chạy khắp vòng quanh.
Nhìn thấy vậy, Aramaki cười lớn.
Ayu thấy anh cười vậy, trong lòng thấy yên tâm hơn chút.
… Hình như anh ấy đã vui trở lại. Tuy không biết tại sao, nhưng như vậy là tốt rồi.
Ayu lấy lại được quả bóng rồi, Aramaki liền nói.
“Ayu, cô thử đập bóng của tôi nhé?”
“Há? Đập bóng?”
Aramaki tìm thấy một cành cây dài và tương đối thẳng, anh giải thích cho Ayu.
Cầm thế này. Đập vào quả bóng đang bay đến thế này.
“Chỉ cần đập trúng là được chứ gì? Đơn giản quá.”
“Thế á?”
Aramaki cười ranh mãnh, rồi đi ra xa, đứng vào vị trí.
“Anh Taka, cái này, là để kiểm tra độ tập trung à?”
“Ayu, chỉ là chơi thôi mà.”
Chơi.
Ayu không hiểu nổi. Giờ, sao lại cần chơi chứ?
Nhưng cô vẫn thử vung gậy lên đúng lúc Aramaki bắt đầu ném.
Rất kịp, nhằm thẳng vào quả bóng mà vụt, nhưng vẫn không trúng.
… Ơ?
“One strike! Thêm quả nữa.”
Ayu lại vung gậy. Lại trượt!
Sao lại trượt nhỉ?
“Two strike!”
Không hiểu sao, khi nghe Aramaki hô vậy, Ayu lại cảm thấy tức khí.
Aramaki giơ 3 ngón tay lên và nói với Ayu.
“Strike ba quả là out đấy! Tôi chưa từng strike quả nào đâu nhé!”
Ayu khom người, cởi áo khoác, cầm gậy lại một lần nữa.
Aramaki ném, Ayu đập. Trúng rồi!
“Trúng rồi!”
“Đáng tiếc! Quả đó hỏng rồi. Phải đánh bay thẳng về phía trước cơ… Thêm quả nữa, lần này tôi ném thật sự đó.”
Aramaki ném thẳng tới. Ayu vung gậy.
Cốp! Một tiếng động dễ chịu vang lên, quả bóng bay vượt trên đầu Aramaki.
Aramaki vừa dõi theo hướng bay của quả bóng, vừa nói “Left!”
“Hay quá!”
Bất giác Ayu nở nụ cười. Tuy không hiểu là thế nào, nhưng cô cũng bắt đầu thấy thích nó.
“Oa, bị đập trúng mà tôi cũng thấy vui này… Quả đó tôi đã ném hết sức đấy.”
“Thế nào?”
Tuy chính mình nói thế, nhưng Ayu cũng không hiểu “Thế nào” là thế nào cả.
Aramaki nói với cô.
“Thêm một lần phân thắng bại nữa!”
Cứ như vậy, Ayu và Aramaki ném bóng rồi lại đập bóng.
Tuy không hiểu lắm, nhưng Ayu dần dần bị cuốn theo với Aramaki.
Đến lúc nhận ra thì trời đã bắt đầu tối. Mình mẩy đau khắp nơi. Bàn tay cũng rộp lên.
“… Người tôi đau quá…”
“Tôi cũng vậy. Tại vì hôm nay dùng đến cả phần cơ bắp mà ngày thường không mấy khi dùng.”
“Cái đó, gọi là bóng chày đó hả? Một trò chơi à? Tốn sức thế cơ mà…”
“Chỉ là một phần rất nhỏ thôi. Có thêm nhiều người thì còn vui hơn nữa.”
“Vui gì chứ? ... Chẳng phải là lãng phí thời gian sao? Cả ngày hôm nay tôi chẳng làm được gì cả…”
“Với tôi thì… Không lãng phí đâu.”
Ayu tựa vào một cái cây đổ gần đó.
Cả cơ thể cô tràn ngập một cảm giác mệt mỏi dễ chịu, rồi chợp mắt lúc nào không biết.
“… Cảm ơn cô, Ayu. Hôm nay tôi đã được chơi bóng chày… Chắc có lẽ, tôi sẽ còn sống được thêm một thời gian nữa.”
Ayu đã ngủ thiếp đi mất, không còn nghe được câu ấy của Aramaki nữa.
Aramaki nhận ra là cô đã ngủ, liền nhẹ nhàng đắp áo khoác lên người Ayu.
Anh cời lửa, rồi cứ thế nằm luôn bên cạnh cô.
Như mọi khi, Fubuki và Mitsuru vừa nằm bên cạnh Aramaki, vừa canh chừng xung quanh.
Một hồi lâu, Ayu tỉnh dần khỏi cơn buồn ngủ.
… Đùa à, mình vừa ngủ?
… Không thể tin được. Ngủ lúc nào mà không biết, mất cảnh giác quá.
Cô từ từ mở mắt. Cô gặp ngay khuôn mặt nằm nghiêng của Aramaki. Hình như anh đang ngủ.
… Dù người này không định làm gì, nhưng có thể có con gì đó tấn công thì sao.
… Nhưng cảm giác mệt mỏi này dễ chịu quá, không dậy nổi…
Nằm giữa Ayu và Aramaki là một con chó lớn. Hơi ấm của nó truyền sang tới Ayu.
Phía bên kia, Kuroda đang nép sát vào người cô.
… Vì đã có bầy chó, nên không sao ư?
… Anh Taka, suốt bao nhiêu năm, đã cùng ngủ với bầy chó thế này.
… Trong khu tập huấn hồi trước, không hiểu sao lại không có chó. Nếu mà có chó, thì chắc là trong bài kiểm tra cuối cùng, nó sẽ luôn theo sát Gengorou, rồi đánh đổi cả mạng sống để giúp cậu ấy.
… Vậy tức là… đối với các giáo viên, chắc chắn sẽ bất lợi…
Mặt khác, ba người Hana, Fujiko, Chisa, tuy vẫn chưa giải quyết được chuyện mấy nốt chàm, nhưng vẫn đang sống rất thuận lợi.
Một ngày nọ, ba cô nhận ra là từ lúc nào mà số lượng nấm đang tăng lên nhanh chóng.
“Nấm mọc nhiều nhỉ. Giá mà ăn được thì có phải tốt không…”
“Ừ, đúng đấy, nấm tăng lên nhiều quá… Lúc trước có thấy thế đâu.”
“Ừ, trước không có mà.”
“… Mà này, Hana, đây, chẳng phải là nấm đông cô sao?”
“Nấm đông cô? Thật không?”
“Xem này, nó giống với loại trong hầm ở bãi khai thác đá hôm nọ lắm.”
Từng chút một, hai loại nấm đó, từ từ, chắc chắn lan dần đến gần khu nước nơi cây đại thụ đang chiếm ngự.
[Translator: NhimKen]
[Nguồn:http://vnsharing.net/forum/showthread.php?t=175303&page=43]
Fujiko chợt liên tưởng tới một nhân vật khá mơ hồ.
Một người với mái tóc đơn giản, hơi lượn sóng mềm, đôi mắt dài và hẹp dưới đôi lông mày kiên định, có cảm giác anh ta rất tự tin.
Trang phục thì… một chiếc sơ mi đơn giản, hình như mặc áo khoác trắng thì phải?
… Không biết Ban-chan trông thế nào nhỉ? Có giống thế không?
“A! Hana! Này, Ban-chan trông thế nào? Có đẹp trai không?”
“Đẹp trai… chắc vậy… Tớ cũng không rõ nữa… Tóc tai thì dài mà xoăn tít… Cho nên mắt còn không thấy rõ nữa là...”
“Ế ế ế! Bí ẩn à? Kiểu lạnh lùng à?”
“Lạnh lùng… thì cũng không phải… chính xác ra là, hay xấu hổ và dễ thương chăng?”
“Ế!”
Fujiko liền vẽ phác họa một khuôn mặt có mái tóc dài và xoăn, cười với vẻ xấu hổ.
… Hừm. Có khi lại đúng gu của mình cũng nên.
Không hề biết Fujiko đang nghĩ gì khi cứ một mình gật gù như thế, Hana chợt nhớ ra một chuyện.
“A, phải rồi! Fujiko, chị Chisa, hai người có biết cái hình trông như tượng đá ở khu hồ nước không?”
Hana để Fujiko và Chisa ở lại trên vách đá, còn mình xuống gần nơi có thứ trông như tượng đá ở khu hồ nước, rồi chỉ cho họ.
“Đây này, đây này!”
“Ừ đúng thật, kể ra trông cũng giống khuôn mặt…”
“Cậu nói mình mới thấy, đúng là khuôn mặt thật…”
Vì cỏ đã mọc đầy nên nhìn không rõ, nhưng chỗ đó trông đúng là một khuôn mặt đang nằm ngang.
Đầu Hana cao vừa đúng phần trán của khuôn mặt. Nghĩa là bề ngang của khuôn mặt tượng đó dài khoảng chừng bằng chiều cao của Hana. Khá lớn.
“Tượng Phật chăng?”
“Tượng Phật…! Vậy có khi đây là một trong bảy ngọn Fuji? Liệu có kho dự trữ không nhỉ? Nếu có đồ ăn thì tốt, nhưng chúng ta cần đồ dùng hàng ngày hơn! Một tấm vài hoặc một thứ gì đó để đựng cũng được…”
“Phải đấy, đồ để viết, kim hoặc chỉ chẳng hạn…”
Hana lại leo lên, thêm vào cuộc bàn tán giữa hai người.
“Tốt rồi! Vậy ta sẽ thử đi tìm đường vào!”
Hana quyết định tiếp cận từ một đường hầm lớn mà Fujiko và Chisa đã phát hiện ra từ trước.
Đó là một chỗ ở đằng sau bức tượng phật, bề mặt đá có vẻ như là được con người làm ra.
Ở đó, nhìn thoáng qua thì có vẻ như là một vách đá dựng đứng, nhưng lại có rất nhiều chỗ là đường thẳng, có cảm giác như nhiều tảng đá được con người đào rồi xếp lên vậy.
Từ những chỗ đường thẳng đó, cây cỏ mọc um tùm nên rất khó nhìn, nhưng có vẻ như chúng được xếp rất đúng quy cách.
“Dưới đáy có nước đọng… Vào mùa mưa thì chắc đã ngập cả rồi.”
“Thử xuống xem sao.”
“Cẩn thận đấy.”
Hana vừa dùng thừng, vừa vịn vào mấy cành cây để thận trọng đi xuống.
Nhìn vào phần tay đang nắm mấy cành cây, Hana chợt giật mình.
Đã có vết chàm. Có lẽ là giống với những nốt trên người Fujiko và Chisa.
… Tất cả mọi người… nghĩa là, có thể do nước, do đồ ăn… hoặc do những cây cỏ sống ở vùng này có chứa chất kích thích (gây dị ứng?)…
Hana tạm ngắt suy nghĩ đó lại. Giờ phải tập trung vào bước chân và kiểm tra an toàn xung quanh đã.
Hana tiến từng bước thận trọng. Chân cô bước lên một chỗ có bậc, rồi lại xuống một bậc. Tiếp theo lại bậc nữa. … Đây là cầu thang.
Hana gọi to về phía Fujiko và Chisa.
“Có cầu thang dài lắm! Tớ sẽ thử đi hết xem sao!”
Dọc theo bên trong đường hầm, cái cầu thang phủ đầy cỏ đó cứ nối tiếp mãi.
Xuống một hồi lâu, thì thấy một chỗ bằng phẳng, như là đầu cầu thang vậy.
Đi tiếp một chút nữa thì thấy trên mặt vách rễ cây rủ xuống chằng chịt, trông như một bức rèm vậy.
Hana vén bức rèm đó ra. Bên trong, là một khoảng không rộng.
Đó là một căn phòng rộng hình tứ giác. Khá lớn. Bên trong lại có cầu thang nữa.
Hana vừa quan sát căn phòng, vừa do dự không biết nên đi tiếp không.
… Chỗ này… là gì vậy nhỉ.
Trông có vẻ khác với những kho dự trữ khác.
… Không lẽ, đây là một nơi gần giống như Long Cung…
Có khi lại có thứ gì đó rất đáng sợ.
Có khi nó sẽ sụp.
Có khi mình sẽ bị chôn sống.
Có khi những thứ đáng sợ đã bị đông lạnh cả rồi…
… Có khi không nên vào thì hơn…
“Đây là, lối vào à?”
“Vào được đấy, Hana!”
Dòng suy nghĩ tiêu tực của Hana bị cắt ngang bởi tiếng của Fujiko và Chisa.
“Ừm! Bên trong cũng có cầu thang, có vẻ như đi được xuống bên dưới! Để tớ thử đi xem sao!”
Hana hít thật sâu.
Bên trong nếu có thứ gì dùng được thì mình sẽ lấy về. Vì Fujiko và Chisa.
Hồi ở Long Cung vì quá sợ nên đã không cầm được thứ gì về. Trong khi chị Ran thì mang được bao nhiêu thứ.
Lần này thì nhất định…
“Oaaa…”
Hana lại bước vào một căn phòng rộng. Tường cao có dễ bằng một tòa nhà 5 tầng…? Hay hơn nhỉ?
Trên trần nhà có những ô hình chữ nhật để lấy ánh sáng mặt trời, nhờ vậy nên vẫn sáng.
Chỗ này… hình như mình đã thấy ở đâu rồi thì phải… Hay là do mình tưởng tượng…
Mùi của đất, mùi của nước, mùi của rêu.
Trên mặt sàn có một vài cái hố hình tứ giác trông như bể bơi. Khá là sâu.
Dưới hố hình như có đọng nước. Bên trong thành hố rêu mọc đến một nửa. Chắc hẳn vào mùa mưa, nước đã đọng đến mực ấy.
Hana thấy tim đập thình thịch.
… Cô nghĩ, chắc không phải chỉ vì sợ.
Nhìn kỹ căn phòng rộng lớn đó, thì thấy trên một phần bờ tường có gắn một thanh cầm tay.
Bên cạnh đó là một cánh của.
“Giống kho lạnh quá… Chắc không phải kho lạnh đâu nhỉ? Không thấy ghi “Nguy hiểm, cấm mở” nên chắc mở ra cũng không sao đâu nhỉ…”
Hana cầm lấy tay cầm, định xoay. Nặng quá. Không xoay được.
”Luồn gậy vào thử xem.”
“Sức ba người hợp lại thì chắc sẽ mở được đấy.”
Fujiko và Chisa đã tới từ lúc nào.
“Ế? Sao? Cả hai vào từ lúc nào vậy!?”
“Có bậc thang rồi thì xuống được mà. … Với lại, sao có thể để cậu chịu nguy hiểm một mình được.”
“Người ta thường bảo: “Có chết thì chết cả chùm!” đấy”
“Chị Chisa… cả chùm gì chứ…”
Cả ba cô gái cùng cười, luồn gậy vào chỗ tay cầm, ba người đồng đoạt cùng đẩy.
Kítttt. Rồ ồ ồ
Chỗ tay cầm vừa bắt đầu xoay được là xoay rất dễ dàng, cùng với nó, cánh cửa mở ra.
“Cửa này dày thật đấy ----”
Dò dẫm bước vào bên trong, thấy tối thui. Một căn phòng hình tứ giác, chẳng có gì cả.
Sâu bên trong, lại có thanh tay cầm và cánh cửa.
“Này… hay nhỡ là rác hạt nhân…?”
“… Nếu vậy thì phải nghiêm mật hơn chứ…”
“Mở được rồi. … Ủa, cái này nhẹ thật.”
Có tiếng ken két vang lên, tay nắm xoay, cánh cửa mở ra.
Từ bên trong cánh cửa, có gió thổi tới.
Hana tưởng vậy. Nhưng ngay lập tức nghĩ lại, chắc là do mình tưởng tượng.
Vì họ vừa mở một căn phòng lâu ngày bị đóng kín, nên đó chỉ là chuyển động của không khí mà thôi.
Tay cầm đuốc. Họ bước vào bên trong cánh cửa vừa mở.
Trên mặt sàn có rất nhiều thứ hình khúc gỗ xếp với nhau. Trên bờ tường thì có nhiều rất ngăn kéo.
“Gì thế này? Nấm à?!” Fujiko kêu lên.
Trên bề mặt những khúc gỗ xếp đầy trên mặt sàn, mọc lên rất nhiều nấm.
“Ồ… không biết có ăn được không nhỉ?”
Fujiko giơ tay ra. Vừa chạm vào cây nấm, đã thấy nó rụng xuống lả tả.
“Không được rồi.”
“Chắc vậy…”
“Trông giống như nấm rơm với gỗ sếu hay gì đó … kiểu như hộp nuôi cây ấy, hoặc đồ đóng hộp ấy… ” (câu này khó quá chưa dịch được, đợi đến lúc có hình rồi đoán =.=)
Hana mở một ngăn kéo.
Có rất nhiều rau có vẻ như đã được đóng hộp.
Hana thử cầm lên, ngay lập tức chúng rụng lả tả.
“A… không được rồi…”
Ba người cuối cùng cũng hiểu, căn phòng này hình như là để chứa rau và các loại nấm… Chuyến đi thử nghiệm này, đáng tiếc là đã thất bại. Và cũng chẳng tìm được thứ gì có thể dùng được, nhưng…
Họ đã thu hoạch được một điều. Theo quan sát và những gì ba người còn nhớ, thì nơi đây rất giống Utsunomiya.
Đó là một khu khai thác đá cẩm thạch. Bức tượng đá đó, là tượng Quan âm của vùng này.
Nó nằm ngang như vậy, chắc là do đã bị đổ*.
* http://en.wikipedia.org/wiki/%C5%8Cya_Stone (minh họa)
Chuyến thám hiểm đã kết thúc. Cả ba quay về ăn cơm.
Vừa ăn vừa kể chuyện rất vui về chuyến thám hiểm.
Vì tất cả đều an toàn trở về, cả ba đều chế lẫn nhau, là lúc nãy vừa vui lại vừa sợ.
Nhưng đáng tiếc, chỗ vừa tìm ra ấy lại không phải là nơi mà mọi người muốn sống.
Hơn nữa, vì chẳng thu hoạch được cái gì đáng kể, cho nên cả ba đều cảm thấy hơi thất vọng vì công sức mình đã bỏ ra.
Sau khi câu chuyện về chuyến thám hiểm lắng xuống, Fujiko bỗng hơi nghiêm mặt nói.
“Hana… tớ hỏi chuyện này không biết có được không… chuyện về bạn trai, cậu quên được rồi chứ?”
“Fujiko!”
Chisa nhìn Fujiko với vẻ mặt có vẻ trách mắng.
“Xin lỗi, thật khó nói. Nhưng cậu đang khỏe mạnh thế này…”
“Không đâu. Anh ấy thì… hình như đang ở đội hạ B thì phải.”
“Há!? Cái gì, có chuyện ngẫu nhiên vậy sao?”
“Mọi người bảo, đó không phải chuyện ngẫu nhiên.”
Hana ngập ngừng trong giây lát rồi quyết định nói thật với Fujiko và Chisa.
Chuyện hình như bố mẹ cô có liên quan đến dự án 7 SEEDS. Nhờ mối quan hệ đó mà cô và bạn trai cô đều được đến đây. Và vì nguyên nhân đó mà cô đã cãi nhau với Hạ A…
“… Hạ A, đã phải trải qua một cuộc kiểm tra tuyển lựa tàn khốc, tới mức có người phải chết mới tới được đây… Người làm chuyện đó là bố em. Thế mà con gái ông ấy lại được vào dự án mà không cần phải kiểm tra gì… họ nói vậy và rất tức giận… nói bố em bẩn thỉu…”
“Ôi trời…”
Hana cúi mặt. Ngay cả Fujiko cũng tỏ vẻ kinh sợ…
“Ừm… tức là họ nói, được chọn vào dự án nhờ mối quan hệ đó, là chuyện bẩn thỉu?”
Chisa hỏi thẳng Hana.
“Vâng…”
Hana vẫn cúi mặt trả lời.
“Mọi người trong đội Hạ A, chắc là không hiểu chuyện đời lắm nhỉ?”
Nghe thấy Chisa nói câu bất ngờ đó, cả Hana và Fujiko đều ngạc nhiên nhìn Chisa.
“Chuyện đó chẳng phải là đương nhiên sao? Chị cũng vậy đó. Ông của chị, thường được gọi là Ông trùm trong giới chính khách, chắc chắn là cũng liên quan tới dự án này. Vậy chắc chắn ông sẽ nói: Vì tôi đã góp cả quyền lẫn tiền, vậy nên phải đưa cháu gái tôi vào!”
Trước con mắt tròn to vì kinh ngạc của Hana và Fujiko, Chisa điềm tĩnh suy luận tiếp.
Nếu nói về mối quan hệ, vậy thì tại sao Hạ A lại được chọn?
Hẳn đó không phải ngẫu nhiên. Trong đó chắc chắn, là phải có mối quan hệ hoặc sự đầu tư của ai đó.
Không thể nào không có chuyện đó. Không có mới là chuyện lạ.
“Sau này, nếu có cơ hội gặp mọi người trong Hạ A, nếu có thể nói cho họ biết những mối quan hệ thật sự trong đời là như thế nào thì tốt quá.”
Chisa vừa điềm tĩnh, vừa khẽ cười, vừa như có ẩn ý, nói với Hana.
Fujiko lẩm bẩm.
“Hình như… bố em cũng là bác sĩ… nhưng chắc là có mối quan hệ nào đó.”
“Đúng thế. Không phải được chọn ngẫu nhiên đâu.”
Chisa nói như thể đó là chuyện đương nhiên.
* Sợ Chisa quá, như thể cô ấy được biết trước mọi chuyện vậy ^^. Đúng là "cao thủ chính trường" ^^ Về điểm quan niệm với đời này, mình cảm thấy Chisa có cái gì đó rất giống Akio.
“Hana. Chuyện cha em cho em và cả bạn trai vào dự án, tức là tiếng nói của ông ấy rất có trọng lượng. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc, vì dự án này mà ông ấy đã làm việc quên mình.”
Hana, trước câu nói đầy bất ngờ của Chisa, cô lặng lẽ rơi nước mắt.
“Chị Chisa… chị bênh cha em sao…?”
“Em là con gái, em không bênh cha mình sao? Hãy biết tự hào về ông ấy. Nếu ông ấy là kẻ lười biếng và chỉ biết đến mình, thì không bao giờ có được khả năng đó đâu.”
Trong lòng Hana, tình cảm cô dành cho bố mẹ vốn âm ỉ, nay đã dần dần thay đổi. Bố… mẹ… Cả hai đã dốc hết sức… đánh đổi cả mạng sống…
Trong lúc Hana buồn bã nhớ tới bố mẹ mình, thì Chisa chuyển câu chuyện “mối quan hệ” sang một hướng hoàn toàn bất ngờ.
“Có khi ông chị cũng làm vậy đó. Cho anh chàng đã từng có đính ước với chị vào chẳng hạn.”
“Đính ước!?”
Hana và Fujiko lại kinh ngạc thêm một lần nữa.
“À không, gọi là đã đính ước, nhưng cũng chưa gặp mặt bao giờ. Chỉ là ông chị thích người ấy, nên nghĩ là sẽ chọn làm chồng tương lai cho chị. Người ấy học ở một trường đại học Nhật Mỹ khá nổi tiếng, thành lập công ty từ lúc còn đang học và phát triển rất nhanh chóng…”
Hana giật mình. Ủa, giống với thông tin của ai đó mà mình đã từng nghe qua.
“Ừm… người đó, có phải tên là Akio không ạ?”
“Ủa, em biết anh Haza Akio à?”
“Há! Akio! Ở trong đội mùa Thu!”
“À, quả nhiên… ông chị thật là… Đấy em xem, quan hệ là thế đấy.”
“Không nhưng mà… Akio á?”
Fujiko rất hào hứng.
“Đẹp trai không?”
“Đẹp trai… chắc vậy… có thể nói là một khuôn mặt sắc sảo và khá nổi bật… Chắc hợp với chị Chisa lắm…”
“Không, chị không có quan tâm đâu.”
Hana quá ngạc nhiên trước câu chuyện bất ngờ đó. Vậy mối quan hệ tay ba giữa chị Chisa, Akio và chị Ran sẽ ra sao đây? Cô bước từng bước, trong lòng đầy lo lắng.
Đột nhiên có gió thổi tới.
Cây đại thụ lung lay trước gió.
Hana thấy như thể nó đang hướng về phía gió, vặn mình và đang tru lên vậy.
Mời đón đọc chương tiếp theo.
[Translator: NhimKen]
Link Online Chi chap 114
Hana đang đi tìm rau.
Cây này trông giống hành, mà cũng khá ngon.
Cây này thì chẳng có vị gì, nhưng cũng không có gia vị nên chỉ để luộc lên thôi.
Cây này thì chẳng có chỗ nào có thể ăn được, nhưng ở phần gốc thì hay có một loại sâu béo tròn mà hầm nhừ lên thì nó có vị béo ngậy.
Những kiến thức đó, Hana đã học được từ hồi sống cùng Hạ A.
Hana nghĩ, những kinh nghiệm có được từ hồi đó “thật hữu ích”.
Bọn họ, những gì ăn được, không ăn được, cái gì có thể dùng vào việc gì, tất cả đều nghiên cứu rất kỹ lưỡng.
Không phải là chỉ cho lúc ấy, mà là để còn sống lâu dài ở thế giới này.
Hana quả thật rất phục thái độ đó của họ.
Tìm vừa đủ số lượng để có thể ôm về, Hana quay lại lều.
Thì thấy Chisa đang đắp khăn ướt lên trán Fujiko.
“Ế… cậu sao vậy Fujiko?”
“Ừm… hình như tớ bị sốt nhẹ thì phải…”
“Cảm lạnh à… Hay tại đồ ăn?”
“Không sao đâu mà, không sao.”
Fujiko ngoài miệng thì nói thế, nhưng trông có vẻ rất mệt mỏi.
“Em cứ nằm nghỉ đi. Việc nhặt củi, để chị làm cho.”
Chisa nói vậy, rồi tới cùng làm với Hana.
“Có sao không nhỉ…”
“Fujiko chắc là yên tâm rồi đấy mà. Được gặp lại Hana thế này… Có mỗi chị với Fujiko với nhau, cả hai đều ráng hết sức, nên giờ cả cơ thể lẫn tinh thần đều đến giới hạn rồi… Nhưng Fujiko thì rất có trách nhiệm, nên em thấy đấy, có kêu ca bao giờ đâu? Lại còn quan tâm đến chị, bảo vệ chị nữa.”
“Em không tốt đến thế đâu.”
Từ phía sau vang lên tiếng của Fujiko.
“Nằm ngủ đi! Trật tự!”
Hana lớn tiếng.
Chisa bật cười.
“Thấy chưa? Chỉ có Hana mới dám nói như thế, giờ gặp được rồi, trong lòng tự dưng thấy nhẹ nhõm hẳn, như cất được gánh nặng trên vai… Nói vậy nhưng, chị cũng thấy chóng mặt quá. ”
“Chị cũng nằm nghỉ đi!”
Hana phải nói nặng để bắt Fujiko và Chisa nằm nghỉ một lát. Thấy hai người có vẻ ngần ngại, Hana ưỡn ngực nói.
“Mấy chỗ quanh đây, em đều nhớ được hết rồi! Yên tâm đi!”
Hana tiếp tục một mình đi hái rau.
Cô lo cho tình trạng sức khỏe của Fujiko và Chisa.
Nếu lỡ họ mắc phải bệnh hiểm nghèo nào đó thì biết làm sao…? Mình không muốn thế chút nào.
Phải cho họ ăn uống nghiêm chỉnh mới được.
Hana quan sát xung quanh.
Phải tìm hiểu về thế giới này, về nơi này, ăn những thứ có ở đây thôi.
Cho họ ăn thứ gì thì tốt nhỉ? Bị sốt như vậy chắc chỉ ăn được thứ gì nhẹ nhẹ thôi…
Chỗ này cũng giống với nơi mình đã từng sống với mọi người.
Vậy tức là… rất có thể cũng có thứ đó.
“Đây rồi!”
Đó là một loại quả trông giống như hạt dẻ, to bằng cỡ quả nho. Nó màu vàng nên rất dễ thấy. Mọc bên cạnh nó là một loại cây được gọi là Puti puti. Trên mặt đất là một loại nấm gì đó mà bầy lợn vằn thường đào lên ăn.
Vừa đi tìm thức ăn, Hana vừa nghĩ.
Tại sao con người không thể sống được nếu chỉ ăn một loại thức ăn, giống như động vật nhỉ?
Mà phải lấy nguồn dinh dưỡng từ rất nhiều thứ khác nhau, thật là bất tiện.
… À không, có lẽ không phải.
Nếu chỉ ăn được một loại thức ăn, thì có lẽ thứ đó sẽ chẳng mấy chốc mà hết sạch.
Cũng chính vì thế mà con người dù ở chỗ nào, dù ăn thứ gì cũng có thể thích nghi được, đúng là giỏi thật.
Hana đã đến gần hồ nước.
Cô vừa canh chừng sự tấn công của những chiếc võng lá của cây đại thụ và những loài bò sát lớn, vừa nhặt trứng cá sấu.
Dùng dây thừng bắt được vài con cá sấu nhỏ.
Và cũng tìm thấy loại cây mà Hạ A thường dùng để thay cho đường.
Tìm được nhiều đồ ăn rồi, Hana bắt tay vào chế biến.
Những quả dẻ to thì ngâm vào nước một lúc lâu, đập ra rồi nghiền nhỏ.
Để dành một phần cho sáng mai, còn thì trộn một nửa với Puti puti, nặn thành hình bánh bao.
Nửa còn lại thì để làm món tráng miệng.
Sau đó dùng thịt cá sấu, trứng, lá dùng để luộc và cây gì đó giống như hành, để làm món Sousui.
Trong Sousui thì thay vì dùng cơm, cô cho bánh bao puti puti vào.
* Sousui là gì thì mời các bạn xem tại đây: http://en.wikipedia.org/wiki/Zosui
”Thơm quá…”
Fujiko cất tiếng.
“Ăn không? Cậu ngồi dậy được không?”
“Ăn chứ! Món gì vậy?”
Hana đưa món Sousui lên bàn ăn.
Fujiko kinh ngạc.
“Ế…………. ! Sousui à? Đây là trứng à? Không thể tin được! Trứng chim à?”
“Không, trứng cá sấu.”
“Tuyệt quá! Có cả thịt chim nữa này!”
“Không, thịt cá sấu đấy.”
Mắt Chisa sáng lên.
“Cái này, cái này! Trông cứ như là bánh bao ấy… Là cái gì vậy?”
“Đây này!”
Hana vừa cười toe toét vừa cho họ xem loại quả vừa nãy.
“Quả này á! Dù hầm hay nướng thì vẫn cứng ngắc không thể ăn được!... Thế mà lại dùng được sao?”
“Ừm, ngâm vào nước là nó nở ra thành bột. Ngày mai, ta làm bánh mì nhé!”
“Lại có cả Puti puti nữa, ngon quá ~~~”
“Công thức chế biến của Hạ A đấy.”
Cả Fujiko lẫn Chisa đều rất hào hứng, ăn rất nhiều Sousui.
“Có cả món tráng miệng nữa!”
Hana bày món tráng miệng lên trên mấy cái lá.
“Ngọt thế! Bên trên lại còn có cả kem nữa! Kem tươi à?”
“Là cái này này.”
Hana bày cách chế biến cho Fujiko và Chisa, lúc này đang rất hưng phấn.
Cái cây này dùng để thay cho đường. Còn nguyên liệu để làm kem thì…
Hana hơi lưỡng lự. Nếu là với Arashi thì chắc cô sẽ không nói, nhưng thôi, cứ nói vậy.
“Cái này.”
Hana chỉ cho hai người thấy mấy con sâu.
“No!”
Fujiko sợ chết khiếp. Nhưng mà, đúng là nó ngon thật!
“Mình ăn xong rồi! A a a a~~~! No quá! Thích quá~~!”
Fujiko xoa xoa bụng có vẻ rất thỏa mãn.
“Lâu lắm rồi mới được bữa ăn ngon thế này.”
Chisa vừa lau miệng vừa cảm động nói.
“Thế, còn sốt nữa không?”
“A, quên khuấy đi mất.”
“Hình như khỏi rồi thì phải.”
“May quá… May mà có Hạ A.”
Hana lí nhí nói thêm “Trừ Ango và Ryou ra…”, nhưng trong lòng cô thật sự thấy nhẹ nhõm và rất vui.
Đêm xuống, ba cô gái quây quần bên đống lửa.
Vừa cười vừa nói, hết chuyện nọ đến chuyện kia.
Fujiko nói với vẻ mặt khá nghiêm túc.
“Tớ… thuộc kiểu người thích ở một mình. Cứ lúc nào cũng ở bên bạn bè, đến toilet cũng đi cùng nhau, trông rất khó chịu…”
“Tớ cũng vậy”.
“Chị cũng vậy.”
Hana và Chisa gật đầu tán thành.
“Mình từng nghĩ, kể cả trong lớp không có bạn cũng chẳng sao, mình làm việc của mình là được. Nhưng bây giờ… Tới đây rồi thì tự dưng lại thấy cô đơn… Một người thì đã đành, nhưng hai người cũng vẫn thấy…”
“Đúng…”
Chisa xúc động gật đầu.
“Mình nhớ mọi người. Xấu hổ thật, nếu chỉ có một mình thì mình không thể sống được. Yếu đuối quá.”
Hana thấy Fujiko nói vậy, bèn nói một điều mà ngay cả bản thân Fujiko cũng chưa nhận ra.
Tức là.
Fujiko là người từng “muốn trở thành một bác sỹ”.
Bác sỹ, là một nghề có liên quan chặt chẽ tới con người.
Vì Fujiko đã rất muốn chọn cái nghề đó, nên chuyện thấy nhớ, thấy cần mọi người là hoàn toàn tự nhiên và đương nhiên.
“Vậy sao… nhớ mọi người cũng được à?”
“Đúng thế. Còn tớ thì chắc là ngược lại. Vì tớ từng mơ được trở thành nhà thám hiểm những hang động chưa được biết đến trên thế giới. Chẳng để vì ai cả, chẳng giúp ích cho ai cả. Làm việc đó chỉ vì bản thân thôi. Tớ từng nghĩ, rốt cuộc, kiểu người như thế thì có khi lại sống một mình ở thế giới này được. Nhưng… khi gặp Fujiko và chị Chisa, tớ mới nhận ra là không phải vậy.”
Fujiko và Chisa lặng yên nghe Hana nói.
Hana nói với hai người về những điều mình đã nghĩ hôm nay.
Hôm nay Hana đã nghĩ xem nên tìm món gì cho hai người dễ ăn, rồi nấu thế nào cho hai người thích ăn, vừa nghĩ như vậy vừa đi tìm thức ăn và cảm thấy rất vui.
Từ trước đến nay chưa bao giờ có chuyện như vậy. Kể cả với người yêu của mình là Arashi.
”Thế nên… rất cảm ơn hai người.”
Hana rất nghiêm túc, nói lời cảm ơn với Fujiko và Chisa, khiến hai người luống cuống đáp lễ.
“Không không! Người nói lời cảm ơn phải là bọn tớ mới đúng!”
“Đúng thế. Nguy hiểm như vậy mà em vẫn chạy khắp nơi để kiếm thức ăn về cho bọn chị…”.
Fujiko cười toe toét, đế thêm vào câu của Chisa.
“Một bữa chiêu đãi ra trò, nhỉ!”
Cả ba phá lên cười vui vẻ.
Cuối cùng, chủ đề lại quay về chuyện Fujiko muốn làm bác sỹ. Hana kể cho hai người biết trong nhóm Hạ A cũng có một người bác sỹ - tức là Ban, một người rất đặc biệt trong Hạ A.
Và cả chuyện ở đội mùa Thu có một chị đang có bầu nữa.
Ban hiện đang là bác sỹ chăm sóc cho chị ấy.
Không chỉ có Ban, tất cả mọi người trong đội Hạ A đều biết trước là sẽ được tới đây, và họ đã được đào tạo huấn luyện cho việc đó.
“Chị Kurumi ấy, là người rất dễ thương, lại tốt tính nữa… Chị ấy đối với tớ cũng rất tốt. Mình muốn xem lúc chị ấy sinh quá…”
“Có bầu mấy tháng rồi?”
“Ừm… hình như được 7 tháng rồi thì phải? Có khi là hơn?... Mình hoàn toàn không biết từ hồi bị trôi đến đây là bao lâu rồi nữa…”
“Thế thì sắp rồi…”
Ánh mắt Fujiko bỗng đổi khác.
“Tớ muốn gặp người tên Ban đó quá. Và cũng muốn xem chị kia sinh nữa. Muốn được giúp gì đó… Hồi tớ đi tình nguyện ở nước ngoài, cũng đã từng gặp một ca đỡ đẻ rồi. Chỉ đứng nhìn thôi. Nhưng lần này… mình muốn làm gì đó. Mình muốn gặp họ, muốn được học từ họ.”
Hana nhìn Fujiko và nói.
“Tớ cũng nghĩ Fujiko sẽ nói vậy. Nhưng, vấn đề là ở chỗ…”
Hana dừng lại một chút rồi hét to.
“Tớ hoàn toàn không biết chỗ đó là ở đâu nữa---------!!”
Hana muốn đưa Fujiko tới gặp Kurumi và Ban, cho dù ở làng ấy có Ango và Ryou đi chăng nữa…
Ngày hôm sau, Hana lại xuống gần hồ nước để đi tìm thức ăn.
Có nhiều tảng đá hình mặt bàn quây quanh cây đại thụ. Hana để ý đến hình dáng của chúng.
”Mấy tảng đá quanh đây… Trông như là được con người đặt vậy… Hay là di tích của tòa nhà nào chăng…”
[Translator: Nhim Ken]
“Fujiko?”
Hana nghĩ vậy, nhưng trời vừa tối vừa xa nên không thấy rõ. Cũng có thể là không phải.
Nhưng quả thật là trông rất giống Fujiko. Fujiko, vẫn còn sống? Vẫn còn sống?
“Nàyyyyy! Ai đằng kia đó? Có phải Fujiko không? Nàyyyyy!”
Căng tai lên nghe. Có tiếng đáp.
“Ai đó?”
“Hana đây! Phải Fujiko đó không?”
“Fujiko đây? Hana? Ở đâu?”
“Phía trên vách đá đối diện. Giờ tớ sẽ xuống đó!”
Trời còn tối, di chuyển lúc này rất nguy hiểm. Nhưng không thể đợi tới sáng được.
Chẳng có cây gì để có thể làm đuốc. Nhưng trăng đã sáng hơn lúc trước.
Hana thu dọn đồ đạc, nói với bầy lợn vằn và chú ngựa nhỏ bên cạnh.
“Mấy đứa đừng có đi theo. Xuống dưới đó nguy hiểm lắm. Ở yên đây nhé.”
Hana leo xuống vách đá. Tránh hồ nước ra, lần theo bờ đá. Dưới chân tối quá. Nếu có con gì nấp thì cũng chẳng biết.
Nhưng Hana đang rất hưng phấn.
… Là Fujiko, cậu ấy vẫn còn sống.
… Mình chẳng nói năng gì mà đã rời mọi người đi như vậy, có khi họ sẽ giận lắm, có khi còn lạnh lùng với mình nữa… mà cũng có khi còn bị hỏi “Giờ còn tới đây làm gì?” cũng nên…
Hana dần dần lại gần vách đá nơi có ánh đuốc. Cô có cảm giác có nhiều ánh sáng hơn trước. Số lượng đuốc đã tăng lên. Chắc họ đã châm thêm đuốc vì Hana. Có hai bóng người đang lại gần. Một là Fujiko. Còn người kia… là Chisa.
“Fujiko! Cả chị Chisa nữa!”
“Hana…”
“Hana…”
Hai bên nhìn nhau kinh ngạc. Nước mắt rơi lã chã. Khuôn mặt Hana đã ướt sũng. Cả nước mắt lẫn nước mũi. Bất giác Hana bật khóc to…
Fujiko thấy vậy, vừa cười vừa khóc nói.
“Cậu vẫn còn sống à?”
Cả ba cô gái, vừa cười vừa khóc, ngồi ngay xuống đó. Hana vẫn vừa nức nở vừa nói.
“Cảm ơn… đã thắp đuốc cho mình…”
Hana rất muốn ôm hai người. Nhưng lại thấy xấu hổ sao đó, hơn nữa người mình bẩn thỉu hôi hám thế này… chắc không được đâu.
… Nhớ mọi người quá.
Fujiko cũng vừa khóc vừa cười nói.
“Trông cậu kìa, tóc tai lùm xùm hết cả. Cứ như người rừng ấy.”
“Đúng thế. Hồi xưa trông ra dáng tiểu thư thế mà…”
Hana lý nhí bảo Chisa mới là một tiểu thư chính gốc và không nên gọi mình thế…
Một hồi lâu, Fujiko lên giọng nghiêm khắc.
“Tớ đã định là gặp cậu thì sẽ đấm cho một quả. Rốt cuộc là đã có chuyện gì vậy?”
Hana kể lại chuyện mình bí mật rời khỏi đội mùa Xuân. Vì bị dính chất nhầy màu tím (giống như một loại vi khuẩn). Cái đó cứ từ từ lan dần, rồi phủ khắp cả cơ thể, rữa ra rồi sẽ chết… Vì không muốn bị nhìn thấy trong bộ dạng đó nên cô đã bỏ đi tìm chỗ chết một mình.
“Quả nhiên… Hóa ra là như vậy… Nhưng lẽ ra cậu phải nói chứ. Làm tớ vừa buồn vừa lo.”
“Xin lỗi…”
Thấy Fujiko nói thế, Hana mừng quá lại rớt nước mắt.
“Ừm… tớ cũng đoán vậy, nên thôi, tha cho cậu đấy.”
“Nhưng, vậy tức là em đã khỏi rồi à?... Làm cách nào vậy…?”
Hana nói, muối trị được loại chất nhầy màu tím đó, cô đã ngâm mình trong nước muối mặn nên mới khỏi.
“Muối à…”
“Cái này của bọn mình, không biết có khỏi được không nhỉ…?”
Hana giờ mới nhận ra, trên người Chisa và Fujiko có những vết chàm nhỏ màu đỏ. Ở chân tay, quanh mặt, quanh cổ đều có.
“Hay là ăn phải cây nào độc?”
“Không, chắc không phải do đồ ăn đâu… Tại vì từ đó đến giờ chỉ ăn riết một thứ thôi.”
“Riết một thứ?”
“Đây đây”
Fujiko cho Hana xem một thứ giống như cái bẫy lưới dạng túi. Bên trong lúc nhúc những con bò sát dạng dẹt. Trông như con kỳ nhông vậy.
“Chúng có rất nhiều, lại nằm yên nên dễ bắt. Nếu đặt bẫy thì bắt được rất nhiều… Còn các con khác thì bọn mình đành chịu.”
Hóa ra tiếng nước oạp oạp vừa nãy mà Hana nghe thấy, là tiếng Fujiko và Chisa rút bẫy từ dưới mặt nước lên.
“Rồi! Tạm thời ta vừa ăn tối vừa kể chuyện vậy.”
Fujiko giơ đuốc đi trước. Hana đi đằng sau cùng với Chisa. Chisa nhìn Hana, nói với vẻ vui mừng.
“Fujiko à, chị vui quá. … Lâu rồi chị em mình cứ chán nản mãi. Cơ thể thì ốm yếu, lại còn mọc chàm nữa, ngày nào cũng chỉ nghĩ đến mỗi chuyện kiếm ăn, chẳng có hy vọng gì về tương lai… Có lúc chị đã bắt đầu nghĩ, chắc suốt đời này chẳng thể gặp được ai nữa…”
Giờ Hana mới nhận ra. Đúng thế, cả Chisa lẫn Fujiko đều rất gầy.
“Thế nên, thật may là bọn mình gặp được nhau… Không những thế, lại còn được gặp Hana. Giờ lại thấy khỏe lên rồi.”
Ba người bắt đầu dựng lều. Rồi ăn tối. Chisa phụ trách việc nấu ăn. Thực đơn hôm nay là món lẩu kỳ nhông…
Fujiko tuy rất được việc và năng nổ trong nhiều việc liên quan đến cuộc sống, nhưng chuyện săn bắt động vật thì vẫn còn kém, thế nên cũng phải dựa nhiều vào Chisa.
“Loại này, không có thân đâu. Hầu hết là nước với chất gì như gelantin* thôi….”
* Gelatin là tên gọi chất keo có trong sữa, biểu bì da động vật, rau câu. Nếu không có gelatin từ sữa, có thể ninh nhừ da lợn với gạo nếp rồi lấy nước cốt đặc.
“Muối mỏ cũng hết mất rồi…”
“A, em có muối biển đấy.”
Hana lấy từ ba lô ra muối, tôm, sò đã phơi khô, cho thêm vào nồi lẩu.
“…Thèm ăn thịt quá… Cá cũng được, chim cũng được.”
“Cả rau nữa.”
“Chán mấy loại quả với rễ cây cứng ngắc quanh đây rồi.”
“Tới đây rồi thì dần dần mới thấm… Rau thì phải là do con người tự tay trồng ra. Trong tự nhiên chả có loại rau nào hết…”
Vừa nói, Fujiko vừa đưa tay gãi sồn sột vào những vết chàm ở chân và tay. Hana bảo.
“Tớ có mang theo ít lá lô hội đấy. Thử bôi lên vết chàm nhé?”
“Phí thế. Để ăn đi.”
Thế là tối nay họ tráng miệng bằng lá lô hội.
Fujiko và Chisa kể cho Hana nghe tại sao hai người lại lưu lạc tới đây. Lúc đó hai người đang đi lấy muối mỏ và củi ở tận trong núi. Lũ đến, cả hai vội chạy lên những chỗ có thể tránh lũ, rồi địa hình thay đổi, không thể trở về chỗ cũ được nữa.
Thế là lại tiếp tục vừa đi vừa tìm thức ăn, mùa khô đến thì đi tìm nước, rồi tới chỗ này. Từ lúc tới đây, chắc cũng phải 2-3 tháng rồi.
Nhưng chỗ này tương đối dễ sống. Nhờ có mạch nước ngầm ở chỗ cây ăn thịt đại thụ mà nguồn nước rất phong phú, lại có thể leo lên vách đá nên lũ bò sát cỡ lớn cũng không tới được. Vì đang là mùa khô nên chỗ nào cũng nhóm lửa và nằm ngủ được.
“Mình thì… ở phía Tây.”
Hana cũng kể chuyện của mình. Cô cùng Aramaki, Haru tìm thấy kho dự trữ ở phía tây.
Họ gặp đội mùa Thu, rồi tất cả cùng tìm về chỗ ở của đội mùa Xuân. Lúc đó mới biết mọi người ở đội mùa Xuân không còn ai nữa.
”À! Nobita vẫn đang khỏe lắm. Được bọn Hạ A nhặt về…”
“Hạ A?”
“Ừm, cuối cùng đội mùa Thu với Hạ A bắt đầu về sống cùng nhau…”
Hana vừa kể, vừa dần dần lấy lại được ký ức.
… Nhớ ra rồi. Mình suýt bị hai người đó giết…
“Cái gì? Bọn Hạ A đó là lũ xấu sao?”
“Hạ A rất đáng sợ. Ai cũng có súng…”
“Háaaaaaa! Cái gì!!!”
Fujiko và Chisa rất kinh ngạc. Nghe chuyện của Hana, Fujiko nói, chắc hắn có người đã nói thẳng vào mặt Hạ A về thái độ hách dịch đó của họ.
“… Sao cậu biết?”
“Biết chứ sao không!”
“Đúng thế…. Ừ thì cũng có nhiều nguyên nhân… nhưng có vài chuyện đã xảy ra… tớ bị cuối trôi xuống sông ngầm, lúc tỉnh dậy thì thấy có mỗi một mình trên bãi biển…”
“… Đúng là Hana có khác.”
“Vậy, tức là hội Haru vẫn còn ở với Hạ A à… Lo quá nhỉ…”
“Còn có cả anh Aramaki nữa. Với lại mọi người trong đội mùa Thu cũng gan góc không kém, nên tớ nghĩ chắc không sao đâu… Với lại có vẻ như Haru cũng cố gắng nhiều… ”
Hana nói cho hai người biết một tin mới rất quan trọng của Haru.
“Haru có bạn gái rồi đấy! Một cô gái cực kỳ dễ thương!”
“Háaaaaa!”
“Đồ ích kỷ!”
Sau một hồi nói chuyện sôi nổi, cả ba chuẩn bị đi ngủ. Chisa vẫn như xưa, ngủ sớm dậy sớm. Fujiko nói với Hana, lúc ấy vẫn còn thức.
“Tớ nghĩ, nhờ có chị Chisa lo lắng mọi thứ cho cuộc sống ở đây, nên tớ mới có thể sống đến bây giờ…. Lâu lắm rồi, hôm nay mới được cười lại đấy. Được gặp cậu, may quá…”
Hana vừa lơ mơ, vừa nhớ lại hồi còn ở làng cùng với Hạ A và đội mùa Thu.
Lúc ấy giá mà có Fujiko và Chisa ở bên thì chắc mình đã được động viên rất nhiều.
Dưới bầu trời sao, cùng với tiếng nước róc rách, Hana chìm dần vào giấc ngủ. Trời sáng.
“Mùi gì thơm thế!”
Fujiko choàng tỉnh dậy. Thơm quá. Có cả tiếng gì cháy lèo xèo nữa. Chisa đang nướng một thứ gì đó trên một tảng đá.
“Thịt!?”
“Con này dễ lắm, ngay cả chị cũng bắt được…”
“Woa! Cả người nó đỏ hồng lên kìa.”
Bữa sáng hoành tráng được bắt đầu. Con thú mà Chisa bắt được, đã bị xắt thành từng tảng. Nướng xèo xèo trên đá.
“Voa! Lâu lắm rồi ấy!”
“Ngoong woá!”
“Tuyệt quá, mềm quá, không hôi chút nào…”
Hana cũng ăn ngấu nghiến. Ngon tuyệt. Fujiko khịt khịt mũi.
“Còn con nào thế này nữa không nhỉ?”
“Ừm, còn mấy con nữa đấy. Ở gần hồ nước thì có nhiều lắm, nhưng đến tận nơi thế này thì đúng là hiếm thật…”
“Thôi đừng tả chi tiết nữa! Mau ăn đi!”
Loáng một cái, bữa sáng đã sạch bay. Ba cô gái lần lượt làm việc của mình.
“Ô ô ô! Khỏe lại rồi! Đầu tiên là phải kiếm củi đã!”
“Vậy, để tớ thử bắt con gì lớn lớn xem sao! Cá sấu nhé!”
“Hana, xuống dưới đó thì phải cẩn thận đấy…”
Hana cầm dây thừng, bắt đầu leo xuống phía hồ nước.
“Hay lại làm cái boomerang nữa nhỉ. Cái đó cũng buộc được dây… Làm bẫy ném có khi cũng được đấy!”
Loạt soạt… Phía dưới chân Hana hình như có con gì đó. Hana nhìn theo phía phát ra tiếng động, có một chú lợn vằn con ở đó.
“Là mấy đứa à! Sang đến tận đây sao? Đi lung tung vậy nguy hiểm lắm đó.”
Như mọi khi, Hana đưa tay ra định ôm nó. Như mọi khi, chúng cũng sẽ chạy về phía Hana. Nhưng hôm nay thì khác. Nó lùi lại phía sau.
“Sao vậy…?”
Đằng sau nó là mấy con lợn vằn con khác, và mẹ của chúng. Chúng ở đó… nhưng cả bầy chỉ có 3 con. Thiếu mất một con.
“Một đứa nữa đâu…?”
Mấy con lợn vằn không trả lời. Chỉ lùi dần về phía sau.
“Đã có chuyện gì à…?”
Đã có, chuyện gì… Nói ra câu đó, Hana mới giật mình. Chuyện gì ư…
Con lợn mẹ đã từng cho Hana bú khi cô kiệt sức trên bờ biển, từng dịu dàng với cô, giờ nhìn thấy cô lại xù lông lên. Nó đang sẵn sàng tấn công Hana
“Đùa à…”
Hana đưa tay lên bịt miệng. Thứ mà cô vừa mới ăn lúc nãy. Thứ thịt vừa mềm vừa ngon đó. Chị Chisa cũng nói.
“Con này dễ lắm, ngay cả chị cũng bắt được…”
“Ngoài ra còn mấy con nữa…”
Là loài thú mà ngay cả Chisa yếu đuối chỉ biết dùng bẫy bắt kỳ nhông thôi cũng có thể bắt được. Chính là bầy lợn vằn vẫn luôn đi cùng Hana, chưa hề biết cảnh giác với người là gì. Bầy lợn vằn đi mất.
“Không phải… không phải tao mà…”
Một chú lợn vằn con vừa đi vừa dừng lại nhìn Hana. Hana nhặt ngay một hòn đá gần đó, ném về phía nó.
“Đi đi! Đi thật xa vào! Mau lên! Đừng vào giờ lại gần tao nữa!”
Hana vẫn ném đá. Vừa khóc vừa ném. Bầy lợn vằn đã đi khuất hẳn.
Mình đã không coi chúng là thú cưng. Nhưng cũng không nghĩ chúng là gia súc. Thế nên mới không ăn. Chính vì nửa với như vậy, nên chúng mới dễ bị bắt như thế…
“Ọe!”
Hana cố kìm cảm giác muốn nôn.
Đừng nôn! Mình đã ăn mất rồi. Ăn mất rồi. Thành thức ăn mất rồi.
Hana gục xuống khóc. Có tiếng Fujiko và Chisa từ phía sau.
“Woa ~~~ Đáng yêu quá!”
“Trông yêu ghê ~~~ Con gì vậy nhỉ?”
“Ngựa? Hay dê?”
“Là con con trong đàn thường đến kia uống nước đấy.”
Hai người vây quanh con ngựa con vẫn đang không biết gì.
Hana nhớ ra. Lúc nhìn thấy bầy chó của anh Aramaki, không ai nghĩ là sẽ ăn chúng.
Khi thấy con ngựa nhỏ này, cũng không ai nghĩ ngay là sẽ ăn nó. Nhưng bầy lợn vằn thì… Chỉ nhìn là biết chúng là giống lợn… thế nên…
Bầy lợn vằn mà khi chỉ có một mình trên bờ biển, mình đã gặp chúng. Cùng sống chung với chúng, chơi đùa với chúng. Lúc đó, cứ như là bạn vậy. Nhưng, giờ thì không phải thế nữa rồi.
“May mà... mình đã không đặt tên cho chúng nó…”
[Translator: NhimKen]
Phía bên trong vách đá màu nâu đỏ, một khu rừng đột ngột hiện ra.
Hana dấn chân, bước tiếp vào sâu bên trong.
Những tán lá xanh trải rộng trên đầu cô lấp loáng ánh mặt trời, tạo thành những khoảng bóng râm mát mẻ.
Không khí trong lành. Dưới chân toàn là cỏ.
Khắp nơi tràn ngập mùi lá xanh.
Cảm giác dưới chân rất dễ chịu. Mặt đất âm ẩm. Ươn ướt.
“Oa!”
Một khoảng nước rộng hiện ra.
Có lẽ đây là một vùng đất trũng. Những vách đá núi phẳng lỳ bao chung quanh theo dạng bậc thang, trên những vách đá quanh hồ cũng có vài loài cây đang mọc.
Và một cây đại thụ còn to hơn cả những vách đá đó, đâm trổ những cành và rễ khổng lồ, như trùm lên cả ốc đảo này. Hình như là một cây đại thụ đã chia nhánh, hoặc có khi là nhiều cây đan xen vào nhau tạo thành một khối đại thụ, trông còn khổng lồ hơn cả những con thú khổng lồ, vươn ra bám ngang dọc tứ phía. Chúng che khuất hầu hết ánh nắng mặt trời, cùng với hơi ẩm từ mặt nước bốc lên, khiến không khí trở nên hơi lạnh lạnh.
Nước đọng thành những khoảng đầy ắp dưới chân cây đại thụ, tạo thành những ao hồ lớn nhỏ, có vẻ như cung cấp đủ nước cho một số lượng lớn sinh vật sống.
Có rất nhiều đàn động vật tụ tập tới đây tìm nước.
Dù đàn ngựa mà Hana đi cùng có tới thêm, thì chắc cũng chẳng phải lo thiếu chỗ ở hay thiếu nước.
“Nước kìa! Hay quá!”
Hana nhảy lên sung sướng, cùng đàn ngựa hướng tới hồ nước. Nhìn xuống mặt hồ.
Thấy nước có vẻ khá trong. Thử nhúng tay xuống. Lạnh quá!
Bất giác Hana vớt nước vỗ lên mặt.
Cô nhúng đẫm nước chiếc khăn tắm mang theo rồi vắt ngang qua gáy. Thật dễ chịu!
Nhưng nước này có uống luôn được hay không thì còn phải xem xét.
Hana lựa những dòng nước trong rồi lấy đầy vào những đồ đựng mang theo. Lát nữa sẽ đun lên rồi uống.
Hana hít một hơi dài rồi quan sát xung quanh.
Có rất nhiều loài động vật. Toàn là những loài mà lần đầu tiên cô được thấy.
Con kia trông giống hải ly nhỉ? Còn kia thì giống con tatu? Tê giác chăng… Vừa giống con vịt vừa giống đà điểu…. Còn có rất nhiều loại động vật có vú dạng nhỏ, trông rất đáng yêu, vừa giống sóc lại giống cả chuột bay.
Hồi mới tới đây, toàn thấy côn trùng với bò sát, làm Hana tưởng không còn động vật có vú nữa.
Nhưng chúng vẫn sống. Vượt qua cơn thiên biến địa dị? Hay chúng đã tiến hóa?
Nhưng dù sao thì chúng vẫn sống. Vẫn còn sống.
Hana lên tiếng gọi bầy lợn vằn đang đứng ở ngay bên cạnh cô.
“Coi kìa, hình như có cả đồng loại của mấy đứa kìa!”
Bầy lợn vằn đã gặp được đồng loại. Vậy…
… Chỗ này, chắc các đội khác vẫn chưa tới đâu nhỉ… Không biết Arashi đã từng tới đây chưa…
Không khí bỗng thay đổi.
Ánh mắt của bầy ngựa đứng bên Hana bỗng dưng đổi khác. Các loại động vật khác cũng tỏ vẻ rất kỳ lạ.
Chúng căng thẳng. Cảnh giác chăng…?
Hana chợt hiểu.
Phải rồi, nơi nào có nước,
Nơi đó có động vật ăn thịt.
Một con ngựa bất chợt bị một con bò sát khổng lồ nhô lên từ mặt nước tóm chặt lấy chân.
Cả bầy chạy hoảng loạn.
Chú ngựa nhỏ nãy giờ vẫn ở bên Hana, giờ sợ quá đứng chết trân.
“Này! Chạy mau không bị tóm bây giờ!”
Hana quát lên với con ngựa, thúc nó chạy ra xa con thú săn mồi.
Và con thú đã nhìn thấy Hana.
… Mình, cũng là con mồi của nó.
Con thú nhe răng. Hana thủ thế.
Tới đi!
Đúng thời điểm Hana đã chuẩn bị sẵn sàng thì có tiếng nước vỗ rất to, đột nhiên con thú biến mất.
Soạp. Soạp
Trước mặt Hana có một thứ gì đó trông giống như là cái võng.
“Gì thế này…”
Hai chiếc lá cực lớn ốp vào nhau, tóm chặt lấy con thú săn mồi.
Từ hai đầu của chiếc lá vươn ra hai cành nhỏ, như một chiếc võng, nhấc bổng con mồi lên không trung.
Một cái bẫy lá tương tự cũng xuất hiện từ dưới mặt nước, và một chú ngựa trong đàn đã hy sinh.
Ngay bên cạnh, một con ngựa nhỏ đang hý vang. Là con của nó.
“Này! Nằm xuống!”
Hana lần theo hai cành ở đầu chiếc võng. Chúng nối vào cây đại thụ.
Gì thế này? Một phần của cái cây? Hay đây cũng là lá?
Hana cắt mấy cái cành vươn ra từ cây đại thụ. Một tiếng động nặng nề vang lên, cái võng rơi bịch xuống đất.
Con ngựa bị bắt vào bẫy lá vừa nãy, đã chết.
Trong lá có răng kim. Nhất định trong kim đó có độc, loại kịch độc là đằng khác.
Chú ngựa con rầu rĩ, cúi xuống xác mẹ.
Hana quan sát lại xung quanh một lần nữa.
Giờ cô mới nhận ra, phía trên đầu có rất nhiều chiếc võng như vậy…
Nhiều như cờ trang trí trong các hội thao, như những dải dây sặc sỡ treo trên trần nhà trong các phòng tiệc.
Và cả ở dưới gốc cây nữa.
Nhìn kỹ, mới thấy có rất nhiều tàn dư của xác động vật.
Rễ cây mọc trườn qua cả đám xương xẩu của chúng.
Hana hiểu ra.
Ở đây, trong chuỗi ăn thịt này, kẻ tàn bạo nhất chính là cái cây này.
Những con thú ăn thịt khác, lại nhô ra từ mặt nước để rình mồi.
Chú ngựa nhỏ đã hoàn toàn lạc bầy, vẫn đứng ủ rũ. Nguy hiểm quá.
“Ê!”
Hana bế thốc lấy chú ngựa nhỏ, leo lên mỏm đá gần nhất. Mấy con bò sát kia không thể đuổi theo.
Từ trên mỏm đá, Hana nhìn xuống phía hồ, tìm bầy lợn vằn. 4 con con và 1 con mẹ.
“Này! Lại đây!”
Bầy lợn vằn cũng leo lên mỏm đá.
Chúng ào vào lòng Hana, cô bật khóc vì vừa sợ vừa an tâm….
Hana tự dưng thấy xúc động…
Từ lúc sống ở đây, cô đã dần quen với việc này rồi.
Sống một mình, cho dù là về mặt tinh thần thì không sao, nhưng về mặt sinh lý chắc không chịu nổi.
… Anh Aramaki, đã sống một mình suốt 15 năm, cứ như thế này sao…? Quả là giỏi thật…
Ngồi trên vách đá, Hana quyết định nấu nước uống.
Cô dùng đám than mang theo để nhóm lửa rồi đun sôi chỗ nước vừa lấy.
… Đói quá. Từ lúc rời bờ biển đến giờ, vẫn chưa có gì bỏ bụng. Phải đi kiếm cái gì mới được. … Nhưng, mệt quá rồi.
Đám động vật vừa chạy tán loạn vì đợt tấn công của bọn thú săn mồi, giờ đã quay trở lại.
Bọn thú săn mồi đã ăn no nê, nên giờ lại nằm yên.
Dù biết chỗ này là như thế, nhưng vẫn phải tới đây để tìm nước thôi.
Hana vừa nhìn bầy động vật, vừa nghĩ về chuyện con người.
Có bầy đàn thật lợi.
Bởi vì sẽ có ai đó hy sinh, để cho ai đó được sống tiếp.
Vậy, cảm giác của người phải hy sinh sẽ thế nào…?
Những người thực hiện dự án 7 Seeds, chắc đã nghĩ như vậy chăng?
Bố và mẹ, chắc đã nghĩ như vậy chăng?
Dù bản thân phải chết để cho người khác được sống tiếp thì cũng cam lòng… Họ đã nghĩ như vậy chăng…?
Phải rồi, đã có lần chị Kurumi vừa xoa bụng vừa nói:
“Đứa trẻ này, sau này chị muốn nó sống thật lâu ở đây.”
… Chị Kurumi có ổn không nhỉ. Lúc chị ấy sinh, mình lại không được ở bên…
Hana cứ nghĩ ngợi liên miên, rồi vì quá mệt, cô thiếp đi lúc nào không hay.
Chú lợn vằn dụi dụi vào mặt Hana, khiến cô tỉnh giấc.
Xung quanh tối om. Chỉ có ánh trăng mờ mờ ảo ảo. Trăng bị mây che mất rồi.
Hana nhìn xung quanh.
Chú ngựa nhỏ, mẹ con đàn lợn vằn, tất cả đều ở bên cô. Trong bóng đêm, ánh mắt của chúng trông lấp lánh.
Hana nhìn xuống hồ. Trên mặt hồ, lập lờ rất nhiều bóng những con thú săn mồi. Hẳn có không ít động vật đi ăn đêm. Không cẩn thận thì nguy hiểm lắm.
Hana muốn nhóm thành một đống lửa lớn, nhưng xung quanh toàn là cây tươi nên rất khó cháy.
Cô chỉ còn cách ngồi yên một chỗ, nép sau vách đá.
Có tiếng nước vang lên.
Soạp soạp soạp. Soạp soạp soạp.
Gì vậy nhỉ? Nghe như tiếng một con gì đó bắt con gì đó.
Hana nhìn về hướng phát ra tiếng động. Thấy có ánh sáng le lói hắt lên.
… Là lửa. Lửa từ một ngọn đuốc.
Có ai đó! Là người!... Chắc không phải Ango chứ…?
Hana chăm chú nhìn về hướng có ánh lửa.
Trăng đã ló ra khỏi đám mây. Hana thấy bóng của người cầm đuốc. Có hai người.
Mái tóc đó…?
“Fujiko?!”
[Trans by: Nhim Ken]
Trời còn chưa sáng.
Một bờ biển xa lạ, bao trùm bởi bóng tối lờ mờ. Sương biển.
Hana đứng đó, giang rộng hai tay. Những phần da lộ ra, dần dần được làm ướt. Cô đang tắm sương tự nhiên.
Hana với tay bẻ một cành cây, trông gần giống như cái cần chà lưng, cô dùng nó để kỳ cọ cơ thể.
Sương đọng thành từng giọt ở khắp nơi.
Trên những chiếc lá. Trên tấm bạt đêm qua cô đã trải. Trên chiếc khăn bông.
Hana thu chúng về, trữ lại, rồi uống.
Rất nhiều con vật cũng đến đây tìm nước.
Hana bắt chúng. Bắt, bắt, bắt. Có lúc thất bại nhưng cũng có lúc bắt được.
Số nước ấy nhanh chóng bị bốc hơi hết.
Hana đốt cỏ khô, nướng những con vật đã bắt được rồi ăn.
“Chào buổi sáng”
Hana cất tiếng chào lũ thú nhỏ.
Đó là một loài thú mũm mĩm, trên lưng có vài sọc vằn. Trông chúng giống như con lợn lòi con, nhưng không có vẻ dữ tợn như lợn lòi, mà lại rất ung dung, thảnh thơi. Có 4 con tất cả.
Đi sau chúng là con thú mẹ. Thân hình to lớn, có răng nanh nhỏ, nhưng cũng khá là hiền lành, nó đi theo canh chừng lũ con.
Lúc mới bị dạt tới đây, Hana lả đi vì đói, trong lúc lơ mơ cô đã cùng bầy thú nhỏ lần tìm bú sữa của mẹ chúng, và cứ thế ngủ cùng chúng. Sau đó, không hiểu sao bọn chúng có một khoảng cách với Hana, chẳng gần mà cũng chẳng xa. Nói cách khác, hình như bọn chúng đang để ý và quan sát hành động của Hana thì phải.
Hana ăn con thằn lằn vừa nướng. Bên cạnh cô, mấy con thú nhỏ cũng đang ăn sâu và cỏ. Chúng là loài ăn tạp.
Hana không định nuôi chúng như những con thú cưng. Nên rất có thể cô sẽ ăn chúng.
Nhưng Hana đã không làm vậy. Vì cô chưa từng nghĩ là muốn ăn chúng.
Ở đây, ăn cái gì, và muốn ăn cái gì, đều là Hana tự quyền quyết định.
Ăn sáng xong, Hana đứng dậy nhìn về phía biển. Những gì cô nhìn thấy chỉ là một đường chân trời xa tít.
Hana nghĩ
Đây là đâu nhỉ? Honshu chăng? Một hòn đảo chăng, hay là…
Cô nghĩ chắc đầu mình bị va vào đâu đó. Những ký ức sau cùng đã biến mất, chỉ còn rất lờ mờ.
Cô nhớ rằng mình đang sống cùng với đội mùa Thu và Hạ A… nhưng sau đó, đã có chuyện gì và tại sao mình lại ở đây một mình nhỉ…
“Thôi, kệ đi”.
Hana tạm thời quyết định, sẽ quan sát thật kỹ những gì đang có ở trước mắt, những gì đang ở xung quanh cô.
Dưới chân Hana là cỏ. Sâu. Đất. Đây là cái gì? Ăn được không nhỉ?
Thủy triều đã rút. Trong nước biển có sinh vật sống. Có thứ gì đó dính trên vách đá. Là tảo biển.
Thứ này chỉ cần cho qua lửa là có thể ăn được. Những thứ như vậy kiếm được rất nhiều.
Cô dần dần thử mở rộng phạm vi hoạt động.
Có khá nhiều sâu. Cũng có những loài động vật có vú sống lẩn khuất quanh đây.
Hoa, thứ mà cô tưởng chừng sẽ không tìm thấy, nhìn kỹ thì thấy chúng nở rất nhiều, đều là loại trông đơn giản, nhỏ li ti.
Tìm hiểu thế giới này thôi. Nhìn thật kỹ. Nếm trải nó thôi.
Hana nghĩ vậy.
… Hana có cảm giác, cho đến giờ cô chưa từng quan sát xung quanh một cách kỹ càng thế này. Từ trước đến giờ cô luôn sống rất bận rộn, gấp gáp, nay đây mai đó. Bởi cô chưa từng có ý định sẽ ở lại đây lâu dài và đây là thế giới mà cô hoàn toàn không thích.
… Thế nên cô từng nghĩ, chẳng cần phải quan sát kỹ nó làm gì.
Phải rồi, hồi xưa, lúc còn nhỏ, mẹ có hỏi mình là “Sau này lớn lên con muốn làm gì?”.
Mình đã rất dõng dạc mà trả lời “Nhà thám hiểm!”.
Đúng thế, giờ mình đang là nhà thám hiểm đây.
Thế giới này thật đẹp. Háo hức thật!
Hàng ngày cứ thế trôi qua, đôi lúc Hana mơ hồ nhớ lại lời của một ai đó.
Là ai nhỉ? Bố chăng… hay chú Me..?
Chắc mình bị đập đầu vào đâu đó nên ký ức bị ảnh hưởng rồi.
Lời nói đó đã từng là lời khuyên giúp mình vượt qua cuộc sống hàng ngày.
“Các cô/cậu sẽ chính là thực thể khác biệt đầu tiên trong tương lai. Hãy biết về tự nhiên, hiểu nó, và làm cho chúng ta được hòa mình vào trong nó.”
* Ở đây chưa biết người nói là ai, nên mình dịch tạm chủ ngữ là “các cô/cậu”, cũng có thể là “các con” hoặc “các cháu”…
Một ngày nọ, Hana leo lên một chỗ đất cao để có thể nhìn ra xa và rộng hơn.
Toàn bộ trước mắt cô là một màu nâu. Núi đá. Các bụi cây. Thỉnh thoảng nhìn thấy một vài cây to thì cũng là màu nâu nốt.
Vì đang là mùa khô, nên không cần lo về mưa, hoặc các loài bò sát nguy hiểm cỡ lớn .
Thế nên không phải lo về chỗ ngủ.
Đó là một điều may, nhưng đã tới lúc Hana muốn đi tìm một nguồn nước ngọt dồi dào hơn.
Cô muốn giặt giũ đám đồ dùng hiện đang bám đầy muối, và cũng cảm thấy có lỗi khi lấy mất một phần nước hiếm hoi của đám thú nhỏ.
Nước. Nước. Chẳng lẽ không ở đâu có nước sao? Hana nhìn khắp xung quanh.
Cô thấy ở bên kia núi đá có cái gì đó trăng trắng.
Hana không tin vào mắt mình. Một đàn gì đó. Ngựa? Cừu? Hay dê?
Lần đầu tiên cô thấy một đàn động vật như vậy nên không khỏi ngạc nhiên.
Sáng hôm sau.
Hana bật tỉnh dậy bởi tiếng gì đó ầm ầm trên mặt đất.
Xung quanh trắng xóa.
Sương biển đã lan tới. Sáng nay Hana dậy muộn.
Bộp bộp bộp… Có tiếng gì đó trong màn sương trắng.
Bầy thú nhỏ đang ngủ quanh Hana cũng phản ứng lại với tiếng động đó.
“Đây… là tiếng bước chân…?”
Sương tan dần. Trong sương có thứ gì đó trăng trắng, lấp lánh.
Một đàn ngựa. Tất cả đều trắng toát. Toàn thân phủ lông dài, phần bờm dài của chúng tuy xoăn xoăn, trông hơi đặc biệt một chút, nhưng xét về tổng thể thì chúng giống ngựa.
10 con… chắc phải gần 20 con… Trong đàn có lẫn vài con ngựa con.
Chắc chắn đây là đàn mà Hana thấy hôm qua, qua một đêm, chúng đã đi tới đây.
Đàn ngựa đi qua trước mặt Hana, hình như cả đàn đang đi về một hướng nào đó.
Hana chợt nghĩ.
Nhất định chúng đang di chuyển để đi tìm chỗ có nước. Và chúng biết là nơi nào có nước.
“Bám theo thôi”.
Hana thu dọn đồ đac rồi nói với bầy thú nhỏ.
“Tạm biệt nha. Lúc nào tìm được nguồn nước nhiều, chị sẽ lại tới đây chơi. ”
Hana hăm hở bám theo đàn ngựa.
Bọn chúng cứ băng băng đi qua những mỏm núi hoặc vách đá dốc gập ghềnh. Về mặt nhanh nhẹn thì có lẽ chúng giống với hươu hơn là với ngựa.
Một con ngựa non đã nhận ra Hana đang bám theo chúng.
Chú ngựa này tính tình đơn độc, nên thường đi chậm hơn so với cả đàn.
Hana vì không muốn nó bị lạc bầy nên giục nó đi theo đàn, nhưng chú ngựa lại tỏ vẻ dửng dưng trước việc Hana lo lắng cho nó như vậy.
“Đi đi! Lạc mất mẹ là không được đâu!”
Bị Hana dọa như vậy, chú ngựa con mới vội vàng đuổi theo đàn.
Đến nơi, con ngựa mẹ liền chạy ra đón.
Con bị lạc mẹ.
Nhìn thấy thế, Hana lại nghĩ đến mình.
… Nhưng, mình không sao. Nhất định mình sẽ sống 1 mình được.
Từ nhỏ mình đã kém trong chuyện kết bạn. Chẳng có ai là bạn thân cả.
Mình từng nghĩ phải chăng đó là một khuyết điểm. Và nó đúng là khuyết điểm thật.
Kiểu gì cũng xích mích với người khác… Mình thường chỉ có một mình thôi…
Xích mích với người khác?
Hana có cảm giác sắp nhớ ra một chuyện gì đó rất khó chịu.
Nguyên nhân dạt tới đây chăng…? Thôi quên đi, quên đi.
Hana nằm thiếp đi một mình.
Bất chợt, người thấy nặng nặng, cô mở mắt ra. Trên người cô là bầy thú nhỏ.
Cả mẹ chúng nữa.
“Ế? Sao cơ? Đã tới đây rồi à?... Các em có sao không?”
Hana càu nhàu vì mấy con thú nặng quá, nhưng bất chợt cô rơi nước mắt.
Tiếp tục đuổi theo đàn ngựa, rồi phong cảnh cũng thấy thay đổi. Đã nhìn thấy màu xanh.
“Tuyệt quá! Màu xanh!... Nhất định là có nước rồi!!!”
[Translator: NhimKen]
Mozunoto Kaname của đội Hạ B, đang bí mật theo dõi tình hình của các “mầm sống”.
Từ một khoảng cách không quá gần và cũng không quá xa, lặng lẽ quan sát bằng ống nhòm.
Qua cặp kính đó, những chuyện mà Kaname hoàn toàn không tưởng tượng nổi đang lần lượt xảy ra.
Có rất nhiều điều mà Kaname không thể hiểu nổi.
Những hành động của Hạ A, cách Hạ A gặp và sống với các đội khác cũng hoàn toàn khác với những gì Kaname từng hình dung.
Hạ A lẽ ra phải bảo vệ, tập hợp và là những người dẫn lối cho các đội khác chứ…
Kaname thầm nghĩ
… Anh Takashi, có lẽ là em… thất bại thật rồi.
Đội mà Kaname đang quan sát, là ngôi làng của Hạ A, nơi họ gặp một phần của đội mùa Xuân và cả đội mùa Thu.
Nhìn qua ống nhòm, anh thấy có đánh nhau.
Ryou bị ngã. Ango bị áp đảo.
Hana bị ngã dưới sông.
Bọn Ango không cứu.
Phán xử. Sau đó Ango và Ryou bị trục xuất.
Ayu cũng đi riêng với Aramaki.
… Tại sao?
Kaname chưa từng nghĩ Hạ A lại có thể chia rẽ một cách đơn giản như thế.
Lúc đó, anh Takashi đã nói.
“Cậu, muốn được đi cùng trong đội Hạ B đúng không… Để tự mình kiểm chứng bọn chúng chứ gì?”
Lúc đó, mình đã không trả lời rõ ràng. Bởi vì…
Mình nghĩ, sau khi tự mình kiểm chứng Hạ A, nếu thấy quả thực là thất bại, thì sẽ phải xử lý bọn họ.
Ango, đã giết một hướng dẫn viên.
Và cũng đã làm gì đó với Hana, đó là một mối đe dọa.
Ở thế giới này, nếu bọn họ trở thành một gánh nặng phiền phức, thì sự tồn tại của họ sẽ rất rắc rối.
Trách nhiệm của mình.
… Thần chết, tồn tại là vì thế.
Kaname bí mật bám theo Ango và Ryou khi họ bị trục xuất.
Lặng lẽ quan sát từ một vị trí có thể nhìn thấy họ nhưng không để họ phát hiện ra.
Vừa quan sát, vừa kiểm tra để lưỡi dao luôn thật sắc.
Cuối cùng, Ango và Ryou cũng gặp Hạ B.
Kaname nhận thấy cả hai bọn họ đều không thể hiện thái độ khinh miệt hay tự cao đối với Hạ B, nên vẫn chưa ra mặt mà tiếp tục theo dõi. Một thời gian sau, Ango và Ryou lên thuyền đi cùng Hạ B.
Kaname tiếp tục theo dõi con thuyền từ trên bờ.
Không biết Ango và Ryou nghĩ gì khi đi cùng Hạ B nhỉ?
Chắc hẳn bọn chúng sẽ phải ngạc nhiên lắm đấy.
Nếu còn làm hại Hạ B, thì mình sẽ không cứu hai người đó nữa…
Kaname đi theo Ango và Ryou một thời gian dài, sau đó lần theo dấu vết của Ayu và Aramaki.
Aramaki vừa đi vừa để ý đến Ayu.
“Cô có sao không? Nếu mệt thì nghỉ nhé.”
“Sao anh cứ hỏi hoài vậy…? … Nếu muốn nghỉ thì anh cứ nghỉ đi!”
“… À, không, tôi quen rồi, nhưng tôi nghĩ với con gái thì chắc hơi vất vả…”
“Với tôi thì ngay cả chạy marathon cũng không thành vấn đề. Về thể lực thì tôi không nghĩ mình thua kém con trai nhiều đâu.”
Ayu kể với Aramaki rằng ở khu đặc huấn của Hạ A thì không có chuyện phân biệt nam hay nữ, tất cả đều phải làm những bài tập giống nhau để tới được đây.
“Thế à? Tôi xin lỗi.”
Aramaki vừa xin lỗi, vừa chỉ cho Ayu về một loại cây ở gần đó.
“A! Loại cây này có quả ăn bùi bùi giống lạc ấy.”
“Ồ… lần đầu tiên tôi thấy nó đấy.”
“Còn nữa, loại cỏ đằng kia dùng rất tốt khi bị cảm lạnh.”
“Ừm… giống cây Kawayanagi nhỉ. Họ cây Yanagi (liễu) thường có tác dụng làm ấm mà…”
Từ những kiến thức về cách sử dụng và công dụng của các loại cây mà Aramaki chỉ cho, Ayu đối chiếu với những gì mình đã được học và chỉnh sửa lại.
Ghi chép, vẽ hình, lấy mẫu… Hành trang của Ayu ngày một dày thêm.
Aramaki lặng lẽ quan sát và bảo vệ một Ayu như thế.
Hai người vừa đi vừa trao đổi kiến thức về các loại cây cỏ, dần dần nói sang một số chuyện khác, và chơi đùa cùng bầy chó. Cứ như vậy, chuyến đi diễn ra khá yên ả.
Với Aramaki, đây là lần đầu tiên anh đi riêng với một người con gái, nên cũng từng e ngại là phải giữ kẽ hoặc có chút căng thẳng. Nhưng hóa ra đó chỉ là những lo lắng không cần thiết.
Ayu luôn giữ vẻ điềm tĩnh, hành động theo cách của mình, và cũng không đòi hỏi anh phải nói năng hay đối xử gì đặc biệt.
Aramaki cảm thấy chuyến đi của hai người thoải mái hơn anh tưởng.
Một ngày nọ, Ayu thấy chú chó đen đang bị cả đàn bắt nạt.
“Anh Taka! Con chó đen bị bắt nạt kìa!”
“A… lại thế rồi… Mấy đứa này hư thật. Thỉnh thoảng bọn chúng cũng làm vậy để biết xem ai là kẻ đứng đầu, hoặc phân rõ trên dưới ấy mà.”
Cuối cùng cuộc phân tranh trong thế giới loài chó cũng kết thúc, chú chó đen thất thểu rời khỏi đàn.
“Mày có sao không?”
“Bọn chúng không định cắn thật đâu”
“… Khổ thân…”
Ayu lại gần chú chó nhỏ, động viên an ủi nó đừng bỏ cuộc.
Aramaki bỗng nảy ra một ý.
“Ayu, cô có thể nhận nuôi con chó đó được không?”
“… Ế?”
“Hình như nó bị cả đàn ghét thì phải. Nên nếu được nhận là của riêng Ayu và được đối xử đặc biệt thì có lẽ sẽ tốt hơn… Nói chung nó cũng dạn người lắm.”
“… Vậy sao… vậy… cũng được…”
Ayu ngồi xuống trước mặt chú chó nhỏ, nhìn thẳng vào mắt nó.
“Ayu… vào đêm đông, chắc sẽ ấm lắm đấy… À quên, tên nó là Kuroda!”
Aramaki rời khỏi đó, để lại Ayu với con chó.
Ayu đưa tay chạm vào Kuroda.
Nó vừa ư ử nũng nịu, vừa dụi dụi mũi vào tay cô.
Mắt tròn xoe nhìn Ayu.
Ayu vừa xoa xoa Kuroda vừa nghĩ.
Chó thì để làm gì nhỉ…?
Từ đôi mắt cô, bỗng lăn ra vài giọt nước mắt.
Chính Ayu cũng không hiểu, tại sao lại có những giọt nước mắt ấy.
Kuroda thấy thế, liền liếm lên má Ayu.
“A! Ayu! Chú nhóc đó hay liếm lắm đấy… Nếu không thích thì cứ đập cho nó một cái, bắt nó nghe là được.”
Ayu bảo cô không muốn bắt nạt nó, nhưng vẫn ra sức tìm cách trốn tránh cuộc tấn công “liếm” của Kuroda.
Kaname quan sát Aramaki và Ayu qua ống nhòm.
Vì họ có bầy chó canh chừng, nên không thể tới gần, và cũng không hiểu cụ thể đang có chuyện gì.
Ayu đang nói chuyện với chó.
Một học sinh ưu tú mà lại làm gì vậy…?
Tuy vậy, anh kết luận là có vẻ không nguy hiểm nên kết thúc việc quan sát rồi bắt đầu đuổi theo dấu vết khác.
Đó là dấu vết của Tsunomata và Hibari.
Hibari luôn càu nhàu về đủ thứ chuyện theo ý của cô bé, còn Tsunomata thấy vậy cũng chẳng quan tâm, vừa đọc thơ Đường vừa làm mọi việc theo cách riêng của mình.
Hai người đi vòng qua khu vực Kyoto, Nara, sau khi biết chắc là ở đó cũng đã bị phá hủy hoàn toàn, liền hướng về phía Sado.
Đêm trăng tròn. Vừa ngâm một bài thơ về trăng, Tsunomata vừa nhớ tới những thành viên của đội mùa Xuân, giờ đang thất lạc mỗi người một hướng.
“Không biết giờ Hana, Haru và anh Aramaki đang ở đâu và làm gì nhỉ… Fujiko, Chisa và cả Nobita nữa, không biết có còn sống không… bị lũ cuốn đi như thế…”
Kaname thấy nhóm này cũng có vẻ không gặp nguy hiểm gì nên lại rời khỏi đó.
Tiếp theo là đi đâu?
… Hay thử tìm Hana? Chắc là bị nước cuốn đi rồi.
… Anh Takashi, số mệnh Hana, có lớn không nhỉ…
Trong đầu Kaname hiện lên hình ảnh Hana hồi nhỏ.
“Me-chan! Me-chan! Cá bạc nè!”
Hana vô tư, hăm hở lao xuống bắt cá rồi tự hào giơ lên khoe…
Đêm trăng tròn.
Hana đang thu nhặt củi trôi ngoài bờ biển.
Trăng rất sáng, cô cũng không thấy buồn ngủ.
“Giày của mình! … Còn có mỗi một cái… Chắc cái kia ở đâu quanh đây…”
Tuy chẳng có ai nhưng Hana vẫn nói chuyện.
Quanh đó, chỉ có mấy con thú nhỏ là nghe thấy tiếng cô.
Hana nghĩ.
… Đây, là đâu nhỉ…?
Tại sao mình lại ở đây một mình nhỉ…?
[Translator: NhimKen]
Shout Here !
Blog Archive
- June (2)
- March (1)
- February (1)
- December (1)
- November (1)
- October (2)
- August (1)
- July (1)
- June (2)
- April (2)
- March (2)
- February (1)
- January (1)
- December (1)
- October (1)
- September (1)
- August (2)
- July (1)
- June (1)
- May (1)
- April (3)
- March (3)
- January (3)
- November (1)
- September (1)
- August (1)
- July (2)
- May (1)
- April (1)
- March (1)
- February (1)
- January (1)
- December (4)
- November (1)
- October (1)
- September (4)